[ Y Thủ Che Thiên Đn] Ngạo Thế Khuynh Thiên-Huỳnh Thắm - Chương 38
Đám người Hiên Viên Dật thấy Mộ Chỉ Ly cũng không nhất định muốn trái cây kia, trong lòng cũng bớt lo hai người làm căng thẳng thì không biết giúp ai.
Cô Lăng Nguyệt biết rõ trong lòng Mộ Chỉ Ly vẫn không cam lòng, bản thân nàng cũng không muốn ở đây đối mặt với nàng ta cho nên trở lại gian phòng của mình. Cô Lăng Nguyệt nhìn thứ trái đỏ tươi kiều diễm ướt át, khóe môi nhếch lên. Nhiều năm đi nhiều nơi tìm kiếm các chủng loại dược liệu cho nên nàng biết thứ quả này là gì?
Phụng Linh mặc dù không phải là dược sư thế nhưng điều đó cũng không ngăn cản nó về kiến thức dược liệu, cho nên nhịn không được cảm thán: ” Lần trước lấy không được Xích Long Hỏa Sâm, giờ thu được Quả Hoàng Huyết. Lăng Nguyệt, vận khí của ngươi coi như không tệ!”
Quả Quyết Huyết cực kỳ hiếm thấy, ngay cả nghe qua tên nó cũng rất ít người, có người dù nghe qua tên nhưng thực sự cũng chưa bao giờ thấy qua, thời gian dần trôi qua mọi người cũng đều cho rằng đây là một loại trái cây không tồn tại. Hơn nữa do Quả Hoàng huyết thoạt nhìn rất bình thường, cho nên có người dù cho gặp được Hoàng huyết cũng không nhận ra được, kỳ lạ nhất là nó sở hữu tất cả mùi thuốc rất nội liễm, căn bản là ngửi không thấy, do đó Mộ Chỉ Ly chậm phát hiện hơn nàng một bước.
Hiệu quả của nó rất thần kỳ, sở dĩ rất nhiều người đều muốn tìm được Hoàng huyết chỉ vì nguyên nhân là nó trợ giúp rất lớn đối với người tu luyện. Dùng Hoàng huyết có thể tăng tu vi, hơn nữa hiệu quả không tồi, về phần đến tột cùng có thể tăng lên bao nhiêu vậy thì phải xem thể trạng người đối với dược tính hấp thu đến trình độ nào
Bởi vì Cô Lăng Nguyệt vừa đột phá không bao lâu cho nên không vội dùng nó, chờ thêm khoảng thời gian thích hợp thì nàng sẽ dùng.
Nghỉ ngơi một đêm, sáng hôm sau bọn họ quyết định đi khỏi Thành Hoa Liên. Lúc trước, hằng đêm bọn họ phải ở trong thành trì, bởi vì Cô Lăng Nguyệt nói thực lực bọn họ có chút yếu kém, ở bên ngoài tự bảo vệ bản thân có thể có chút khó khăn. Bọn họ biết rõ thực lực của Cô Lăng Nguyệt mạnh bao nhiêu, nàng không hề để tâm đến việc bị bọn họ kéo chân, ngược lại vì họ mà suy nghĩ.
Bất quá từ khi Mộ Chỉ Ly đột phát Lăng Thiên Cảnh cao cấp, Hiên Viên Dật đột phá Cực Thành Cảnh mà nói vấn đề của bọn họ đã được giải quyết, đêm tối không vào thành trì đối với bọn họ mà nói cũng không có gì nguy hiểm.
Cho nên bọn họ không muốn tiếp tục lãng phí thời gian, mà mỗi ngày ở trong thành trì dẫn đến nhiều việc cũng rất bất tiện.
Đi tiếp về phía đông chính là tiến vào sơn mạch Lạc Nhật rồi, nghe nói bên trong sơn mạch Lạc Nhật có rất nhiều yêu thú, cho nên trong sơn mạch Lạc Nhật bây giờ người cũng không ít, xem như một nơi náo nhiệt rồi. Cho nên mọi người quyết định đi vào sơn mạch.
Chạng vạng tối, mấy người thấy trước mắt một mảnh rừng cây xanh um rậm rạp, đi lâu như vậy cuối cùng cũng tới.
Nếu ở đại lục Thiên Huyền mà nói, vùng núi này sẽ cực kỳ quạnh quẽ, thế nhưng ở chiến trường Thiên Huyền lại hoàn toàn trái ngược, bởi vì khi bọn họ vừa vào sơn mạch đã nghe tiếng mọi người nói chuyện với nhau, đủ để chứng minh sơn mạch Lạc Nhật là một chỗ náo nhiệt.