Wenjoon - 17 Agian - Người bị tình nghi số 2 mưu cầu danh lợi - 3
Những gì em nợ anh chỉ trả một lần mà hết được sao? Có trả một vạn lần cũng không hết!
Cho nên về sau anh mới làm cô tổn thương nặng nề, hết lần này đến lần khác hẹn cô ra. Ban đầu anh còn dùng một số thủ đoạn để che giấu mục đích không thể cho ai biết của mình, làm ai cũng thấy giữa họ có thù hận sâu đậm gì đấy nênlần nào gặp nhau cũng cắn xé, cãi ọ ầm ĩ cả lên.
Sau đấy, cô còn khinh anh: “Boss không cần phải phiền toái vậy đâu, nếu muốn thì lúc nào chỗ nào cũng chơi được cả. Bây giờ anh muốn không? Trên thảm, trên ghế, hay trên bàn làm việc?”
Kim NamJoon tuyệt vọng, không có gì đáng buồn bằng chết lòng.
Bất kể anh làm nhiều thế nào, đa dạng ra sao trên giường, cô cũng thờ ơ.
Cô thế này thì có khác gì một con cá muối đâu?
Họ cứ tra tấn nhau mấy trăm hiệp như vậy…… Cuối cùng anh cũng từ bỏ.
Hiện giờ, Son SeungWan mất trí nhớ, anh có cảm giác cơ hội tới rồi.
Quả nhiên.
Son SeungWan cực kỳ hứng thú với hình thức hoạt động hoàn toàn mới của anh, không chối đây đẩy như trước khi mất trí nhớ nữa, ngược lại cô còn đánh giá nó rất cao, thậm chí sốt sắng muốn ra tay ngay.
Kim NamJoon cố ý nói: “Đại hội thể thao tổ chức vào ba ngày tới, có thể là một ví dụ cho việc chuyển hướng của công ty, nếu em không ngại thì đến tận nơi quan sát học tập một chút.”
Son SeungWan xoa tay hầm hè: “Được!”
Mắt anh đầu gấu lóe lên tia sáng: Dễ như trở bàn tay.
Vì thế Kim NamJoon tiếp tục giảng giải kĩ càng tỉ mỉ cho cô về đại hội thể thao ba ngày tới.
Son SeungWan chỉ nghe thôi đã thấy mệt rồi: “Tổ chức một hoạt động thế này, chúng ta có thể kiếm bao nhiêu tiền?”
“Tùy quy mô, to một tí thì mấy chục triệu won, bé hơn chút thì tầm mấy trăm triệu won gì gì đấy.”
“Một năm có bao nhiêu cuộc thi?”
“Giới hạn là 20 hoạt động.”
“Từ từ!” Sếp lấy máy tính ra gõ lạch cạch: Lần trước nghe nói, tiền lương của mỗi nhân viên lên đến 100 triệu/tháng, như vậy lương cả năm là 1tỷ2. Công ty trên dưới có tổng cộng mười người, vậy tổng phí cho lương là ——
12 tỷ!
Kim NamJoon liếc xéo cô, hỏi một câu rất toan tính: “Sếp, em có cảm thấy không ổn ở chỗ nào không?”
Son SeungWan oán hận nói: “Quả là anh nói chí phải, em đúng là lú vì mê trai!”
Anh Kim tâm cơ nở nụ cười đã thực hiện được ý định, nói: “Chỉ có thể khen Sếp có tấm lòng nhân hậu, quá biết suy nghĩ cho cấp dưới. Biết họ là một đám đàn ông độc thân, tương lai còn phải mua nhà mua xe, có rất nhiều áp lực về mặt kinh tế, cho nên em không tiếc cắt phần lợi nhuận vốn thuộc về mình ra để tạo phúc cho nhân viên……”
“Đừng nói gì nữa!”
“Ý của chủ tịch Son là?”
Son SeungWan quyết đoán nói: “Giảm lương giảm biên chế!”