Wenjoon - 17 Agian - Người bị tình nghi số 2 mưu cầu danh lợi - 2
“Cô làm gì với tôi tự cô rõ rồi còn gì!” Shin SungRok y như cầm được kịch bản “nữ chính truyện ngược”, giọng nói mang đầy vẻ ấm ức, lên án.
Son SeungWan: “Ngại quá anh à, dạo này tôi mất trí nhớ.”
Shin SungRok bị đòn này của cô làm cho sửng sốt ba giây: “Được, cô được lắm. Chơi trò mất trí nhớ đúng không? Để tôi xem cô vờ vịt được bao lâu!”
Trước khi cúp điện thoại, anh ta còn quăng lại một câu tàn nhẫn: “Cô chuyển lời cho thằng đàn ông nhà cô đi, chuyện hôm nay chưa tính xong đâu!”
Thấy đối phương dữ dằn như vậy, Son SeungWan cũng không dám gọi lại để gặng hỏi, đành phải gọi điện cho Kang SeulGi xin giúp đỡ.
Trước đấy cô còn phải nhắn tin Kakaotalk, nói với Kang SeulGi là anh Kim không ở bên cạnh, đối phương mới dám nghe điện thoại của cô.
Về Shin SungRok, Kang SeulGi cũng không biết chuyện trong cuộc, nên phần lớn nội dung cô nàng kể đều là kiểu ba phải nước đôi: “Chắc là bắt đầu vào tầm tháng 10 năm ngoái, Shin SungRok lại đột nhiên quấn lấy cưng. Cũng nhờ có lần thấy hai người lôi kéo nhau dưới công ty tớ mới biết hai người có qua lại với nhau……”
“Sao lại thế này?”
Kang SeulGi: “Việc này thì cưng không nói cho tớ, tớ phải nghe người khác đồn thì mới biết. Shin SungRok toàn cố ý chạm mặt cưng lúc đi làm, ngoài giờ thì còn áp dụng chiến thuật theo dõi các thứ. Từ bé đến giờ, đây là lần đầu tớ thấy ổng lì lợm la liếm một cô gái như vậy.”
Son SeungWan: “Không phải cậu là bạn thân của tớ sao? Chuyện này mà tớ còn chưa nói cho cậu?”
“Tớ hỏi cưng có phải hai người có chuyện gì không, cưng bảo không có chuyện gì cả. Tớ hỏi Shin SungRok, ổng nói không cần tớ quan tâm.” Kang SeulGi cũng vô tội lắm: “Chắc là tình yêu của hai người không chấp nhận nổi có kẻ khác xen mồm hở?”
“Vậy vì sao anh ta lại bội tình bạc nghĩa với tớ?”
Kang SeulGi thở dài: “Dù sao cũng là đàn ông đã có vợ rồi mà.”
Son SeungWan khó có thể tiêu hóa nổi: “Đàn ông có vợ mà tớ cũng chơi à?”
Kang SeulGi: “Tớ cũng thấy khó tin lắm, nhưng nếu chưa nếm được chút ngon ngọt nào, ổng có đến nỗi phải đeo đuổi mãi không bỏ không?”
Tuy rằng lời Kang SeulGi nghe rất nói có sách mách có chứng, nhưng Son SeungWan thèm vào mà tin bản thân mình là loại người này.
Nhưng rốt cuộc sự thật là gì?
Phiền thật đấy, sau khi mất trí nhớ, đời mình cứ y như phim 《 Thám tử lừng danh – Conan 》, ngày nào cũng phải phá án.
Nếu có thứ gì giải sầu được, thì chỉ có thể là hamburger thôi. Son SeungWan ngẫm ngợi nhiều đến độ não thiếu oxy, quyết định đi bổ sung năng lượng.
Nhân lúc Kim NamJoon đi bàn chuyện ở phòng họp, Son SeungWan đi một mình từ công ty W.A.N đến quán McDonald gần đấy, gọi một ly nước chanh, một cái hamburger.
Cô chọn vị trí ở trong góc, không ngờ còn chưa ngồi xuống, một hộp khoai tây chiên đã bay sang từ bàn kế bên. Khoai còn nóng hôi hổi, vung vãi đầy người cô.