Wenjoon - 17 Agian - Người bị tình nghi số 2 bị loại bỏ
Có một số chỗ còn hơi sưng đỏ, nghiêm trọng nhất là mấy bong bóng nước trên mu bàn tay, bóng loáng trông rất kinh.
Anh lẹ làng bôi thuốc xong, ném tăm bông đi, đảo mắt qua thì phát hiện Son SeungWan nằm trên giường đã tỉnh từ lúc nào rồi. Đôi mắt cô mở to tròn, không chút khách khí nhìn phần thân trần của anh chòng chọc, không hề chớp mắt.
Kim NamJoon: “……”
Son SeungWan xuống giường, chủ động lạ thường: “Cần em giúp không?”
Kim NamJoon liếc cô một cái, bĩu môi nhìn chiếc áo sơ mi mới màu lam trên chiếc bàn, ý bảo cô cầm sang.
Son SeungWan cầm chiếc áo tới, mở ra. Bấy giờ cô mới phát hiện, chiếc áo sơmi này rất lớn, nhưng tròng lên người anh thì lại vô cùng vừa vặn, anh đúng là móc treo quần áo trời sinh.
Trước lạ sau quen, lúc cài cúc giúp anh, cô lấy việc công làm chuyện tư, lại thưởng thức cơ ngực đẹp đẽ của anh một lát. Buổi sáng nay quả là phơi phới vui vẻ.
Cô đang suy nghĩ bậy bạ hết sức thì Kim NamJoon nhấc cánh tay lên, đặt trên tường, kabedon cô.
(Kabedon: từ Nhật, dùng tay, chân dồn ai đó vào tường.)
Son SeungWan lo lắng ngước mắt nhìn gương mặt gần trong gang tấc của anh, không dám hít thở: “Gì, gì đấy?”
“Không có gì. Anh chỉ muốn hỏi em,” Kim NamJoon dù bận vẫn ung dung, thưởng thức gương mặt đỏ bừng của cô, “Có cái gì đẹp mà đáng để em ngắm trộm lâu như vậy?”
Bùm ——
Son SeungWan miệng khô lưỡi khô, tai sắp bốc cháy đến nơi, mở miệng ra là khai thật ngay: “Ngực, cơ ngực rất đẹp.”
Kim NamJoon giật giật khóe môi, anh lùi về sau một bước kéo giãn khoảng cách với cô, thong thả ung dung cài từng chiếc cúc áo sơmi, nghiêm mặt nói: “Chưa đầy 18 tuổi, cấm nhìn.”
“……”
Nhưng càng đứng đắn thì ngược lại càng dụ hoặc mà, Son SeungWan rầu rĩ nghĩ thầm.
Trước kia cô không rõ, tại sao về sau bản thân mình lại cam tâm tình nguyện dây dưa dan díu với Kim NamJoon, bây giờ xem ra cô đã hơi hiểu rồi: Có thể là vì u mê sắc đẹp.
Sau khi kết thúc thời kỳ quan sát, Son SeungWan mãn hạn ra tù.
Trải qua con hạn này, Kim NamJoon trở nên lo lắng quá độ, ban ngày sắp xếp ở cạnh chăm nom còn chưa đủ, tới tối anh còn vào phòng Son SeungWan ngủ cùng cô luôn.
Nhìn anh đầu gấu nghiêm trang tự mình ngủ dưới đất, Son SeungWan hơi buồn cười, “Joon, khoa trương quá rồi.”
Kim NamJoon mặt không đổi sắc: “Đừng có hiểu lầm, anh không hề lo lắng đâu.”
“Không lo lắng, vậy mà anh còn ở sát cạnh em không rời một tấc thế ư?”
Cô lại nghe thấy Kim NamJoon nói: “Anh chỉ tìm cơ hội ngủ chung với em thôi.”
Son SeungWan: “……”
Che cái bản tính lưu manh đi không được à?
Kim NamJoon như thể con giun trong bụng cô: “Yên tâm, anh làm gì mà mất sạch nhân tính như thế, chưa đến nỗi xuống tay với một bà bầu 17 tuổi đâu.”