Vợ Hư ! Xem Ra Anh Phải Dạy Em Rồi - Chap 35
Sáng rất sớm Tiểu Nhu đã dậy , vốn là muốn ngủ thêm nhưng thấy bà lão lại ra vườn làm Tiểu Nhu thân người ở nhờ sao có thể ngủ trong khi chủ nhà làm chứ
Tiểu Nhu lấy xẻng định xúc đất cho bà , mà bà lão nhất quyết cự tuyệt nói cái gì mà tay vàng tay ngọc hay cô mà bị thương bà đền không nổi …lằng nhằng một lúc bà lão cũng chỉ để Tiểu Nhu ra ngoài mua ít đồ
Con đường khá nhỏ và vắng Tiểu Nhu đi một lúc lâu đến nỗi chân sắp rụng mới thấy được sự sầm uất phía trước , đi thêm một đoạn cuối cùng cũng tìm được một siêu thị , khu này rất lạ như thể con ngõ đó là bà lão độc chiếm vậy bước ra khỏi đó lại là thế giới bình thường mà cô hay đối mặt , lâu rồi không đến nơi đông người thế này Tiểu Nhu có chút bối rối
Tiểu Nhu không phải chưa từng vào siêu thị nhưng toàn là đi theo sách đồ cho mẹ con Nhiên Nhiên lần đầu đi một mình tâm trạng liền bất ổn , không hiểu sao cứ ngại ngùng ..cô không thích nơi đông người như thế này cảm giác như thi thoảng sẽ có ánh mắt nhìn về phía mình khinh bỉ có dò xét có đánh giá có duy chỉ có ngưỡng mộ thì không…
Lộn xộn một vòng Tiểu Nhu cũng mua được trứng cùng mấy hộp thịt vội đẩy xe thật nhanh ra thanh toán
RẦM
Chỉ thấy một lực mạnh , cả người liền nhào xuống ngã ngửa ra đằng sau , đi nhanh không để ý chắc chắn va vào ai rồi , nén cơn đau nơi thắt lưng Tiểu Nhu vội đứng dậy cuống cuồng xin lỗi là do cô bất cẩn không biết người kia có sao không
Cúi đầu xin lỗi một lúc Tiểu Nhu ngẩng lên , người ấy rất cao ngẩng đến khuôn mặt Tiểu Nhu liền khựng lại sững người
Là anh…là Cố Thần…Tiểu Nhu không mở nổi miệng đầu chỉ ong ong ….hàng vạn ý nghĩ chạy qua đầu muốn mở miệng thì thấy Cố Thần liếc cô một cái lông mày cau lại rồi vòng xe đẩy qua …Tiểu Nhu vội nuốt lại những lời muốn nói …cô đứng đó rất lâu rất lâu….cô đã từng tưởng tượng nếu gặp lại anh , anh nhất định sẽ níu kéo cô hoặc anh sẽ trách cô thậm tệ lúc đo cô sẽ xin lỗi sẽ ..có rất nhiều lời , nhưng Cố Thần lại chỉ lướt qua …rõ ràng anh đã nhìn thấy cô rồi , là anh đã quên cô hay cố tình không muốn nhớ
Đưa tay lên mặt thì thấy ướt sũng , Tiểu nhu tự sỉ vả mình thì ra cô là người ích kỉ đến thế , vốn muốn rời xa anh để anh được bình yên hạnh phúc , lúc thấy anh bình yên hạnh phúc khi không có mình thì lại khó chịu trong lòng
Yêu là ích kỉ như vậy đúng không ?
Bỗng nhiên Tiểu Nhu thấy rất đau lòng , mọi thứ như sụp đổ , tại sao cơ chứ cô vẫn còn quá yêu anh , nhìn lại hướng anh đi đã không còn bóng dáng , không biết suy nghĩ gì đã đẩy tiểu Nhu vội chạy hướng Cố Thần vừa rời đi , cô muốn xác nhận anh có thật sự bình tĩnh như vậy sau khi gặp cô không
Lúc gần đến cửa Tiểu Nhu thấy Cố Thần muốn gọi tên anh thì nhận ra bên anh còn có một người con gái , cô ấy đang nói cười rất vui vẻ tay còn cuộn chặt lấy bắp tay anh..mà anh cũng thế nụ cười trên môi trìu mến nhìn cô ấy
Ngu ngốc , mày quá ngu ngốc mà Tiểu Nhu , chẳng phải mày vốn nên biết , loại công tử giàu có như Cố Thần sao có thể để một người con gái như mày trong tim hơn nữa mày đã đuổi Cố Thần đi lòng tự trọng cao ngạo của Cố Thần đâu phải thứ cho mày chơi đùa ..Trái tim quặn thắt đau đớn thêm một phần theo từng nhịp thở , đợi Cố thần đi sang khu khác Tiểu Nhu mới thất thần bước ra ngoài