Vợ Hư ! Xem Ra Anh Phải Dạy Em Rồi - Chap 24
Từ hôm ở sa mạc đã 3 ngày trôi qua
Trận bão vừa kết thúc Cố Thần đã đến nhất quyết không rời đi , ai khuyên cũng không nổi , anh không biết có thể làm gì hơn chỉ điên cuồng dùng tay tới từng lớp cát , anh mong nhiệm màu xảy ra , Tiêu Nhu còn ở đây , anh cần cứu cô chắc Tiểu Nhu đang sợ lắm
Cố Thần điên cuồng rồi thẫn thờ như người mất trí , đã bao lần anh nói với bản thân phải lý trí lại , nhưng vô vọng trước mắt
” CỐ THẦN ” Là Cố Lập Trung , ông đã nghe con trai mình vì tìm con bé đó mà thần trí điên đảo , thiết nghĩ Cố Thần sẽ nản nhưng không ngờ 3 ngày qua Cố Thần vẫn ở lỳ trong sa mạc không màng sức khỏe bản thân , là cha sao ông có thể trơ mắt nhìn con trai mình suy sụp
Cố Thần không trả lời , anh không nghe lọt lời Cố Lập Trung , bên tai chỉ có âm thanh Tiểu Nhu đang gào thét chắc cô đang sợ hãi lắm , mắt mờ đi , đã 3 ngày Cố Thần chỉ uống nước cầm hơi liên tục vật lộn trong sa mạc ý chí vẫn còn đó nhưng cơ thể không chịu được , đầu óc quay cuồng hiện ra ánh mắt Tiểu Nhu nhìn anh chăm chú còn đọng nước sau đó là một mảng đen
Cố Lập Trung nhìn anh ngã xuống vội chạy lại , lòng ông đau xót , nảy sinh hận với Tiểu Nhu , tất cả tại cô mới khiến Cố Thần ra nông nỗi này , ngày ấy đáng ra Cố Thần quỳ gãy chân ông cũng nhất định không để hai người có cơ hội , nếu có thể ..ông nguyện làm mọi cách để Cố Thần quên đi mảng kí ức này …………..
————————————–
Trời mưa to
SẦM SẦM
” aaaaaaaaa” Tiểu Nhu bừng tỉnh , tiếng sấm bất ngời quá lờn Tiểu Nhu ngồi dậy cả người toàn mồ hôi , cô cảm thấy họng mình rất nóng đầu lại đau hẳn là phát sốt rồi
Nhìn quanh phòng không thấy Đại Nghĩa đâu chỉ nhớ anh nói sẽ quay lại , có lẽ cô ngủ quá say nên anh không đánh thức , đau đớn trên cơ thể lại gợi Tiểu Nhu về Cố Thần cô nhớ anh da diết , không biết Đại Nghĩa nói với anh rồi bao giờ anh đến đón mình , muốn đứng lên đi tìm Đại Nghĩa hỏi chuyện thì phát hiện cửa bị khóa
Tiểu Nhu có chút thất vọng , không ngờ Nghiêm Đại Nghĩa này cũng quá chu đáo , còn lo mình không an toàn liền khóa cửa lại , nhìn ra cửa sổ thấy trời đã tối Tiểu Nhu muốn gọi vọng ra cho Đại Nghĩa nhưng nghĩ chắc giờ anh đang nghỉ ngơi mình không nên làm phiền , dù gì cũng ở qua đêm nay có gì mai hỏi
Nằm lại giường Tiểu Nhu cảm thấy rất bất an , cả cơ thể như có kiến bò qua , cô đắp thêm chăn vẫn không ngăn được cảm giác rợn gáy , Tiểu Nhu ghét khi mình thấy vậy , nó như thể một giác quan của cô mỗi khi tai họa sắp ập đến . Tiểu Nhu chùm kín đầu ” Cố Thần anh ấy sắp đến rồi , mình sẽ ổn ..mình sẽ ổn ” Cố Thần như liều thuốc , gọi tên anh tin rằng anh sẽ đến phần nào đẩy lùi bất an , Tiểu Nhu nhắm mắt lại …trước khi thiếp đi cô cảm nhận một bàn tay chạy dọc sống lưng mình , rất sống động nhưng cô không thể cử động tự cho là mơ Tiểu Nhu cũng không thể mở mắt
—————————————