Vợ Hư ! Xem Ra Anh Phải Dạy Em Rồi - Chap 21
Gió thổi cát đập vào mặt đau đớn
Tiểu Nhu bất lực , không kiềm được trào nước mắt , hai người kia đã đi được một lúc , cô ngồi đây Kiều Mạnh Phong cũng vậy , cậu ta không nói gì chỉ nhắm chặt mắt , Tiểu Nhu thấy phần tay bị trói tê rân , cô không muốn tiếp tục ngồi chờ kỳ tích , cô phải tự mình thoát khỏi đây
Vừa cử động một chút , Kiều Mạnh Phong liền mở mắt dựt tay lại cô Tiểu Nhu ngã nhào về phía cậu ta
” ngoan ngoãn cho tôi ” Mạnh Phong gằn giọng
” tô..tôi muốn đi vệ sinh ”
Thực ra Tiểu Nhu nhìn quanh một lượt thấy phía xa có một bụi xương rồng , quang đó chắc hẳn có đá , không to cũng nhỏ , cô đã từng học qua đây là cách người ta đánh dấu vị trí trong sa mạc , dù vậy nếu đợi người đến chắc chắn không kịp hơn nữa người ta thế nào cũng biết hôm nay có bão cát sao còn đến , cô chỉ có thể dụ Mạnh Phong ra đó dùng đá tấn công làm cậu ta hôn mê để có thể chạy đi
” cứ trực tiếp đi , tôi không phiền ” nói rồi cậu quay mặt đi
Tiểu Nhu nhăn nhó dùng tay phải đỡ cánh tay bị trói cùng kiều Mạnh Phong lên
” cậu trói như vậy sao tôi đi ”
” không thể thả ” ba chữ chắc nịch , Tiểu Nhu cũng hiểu , tuy thả cô ra Kiều Mạnh Phong thừa sức bắt cô lại nhưng nơi sa mạc này như một địa đồ , ngồi một lúc Kiều Mạnh Phong trông cũng chẳng còn sức , nếu cô chạy vòng vòng Kiều Mạnh Phong nhất định lạc dấu cô
” vậy được , nhưng dù gì tôi cũng là con gái , cậu đi cùng tôi ra bụi xương rồng kia , tay vẫn trói tôi chạy không nổi ”
Kiều Mạnh Phong suy nghĩ một lúc , quang đây không có ai lại toàn cát Tiểu Nhu không có gan lớn đến nỗi dám tự mình chạy lạc trong này , cuối cùng cũng thỏa thuận
Đoạn đường ngắn nhưng mỗi bước chân Tiểu Nhu nặng chịch , trái tim rung lên từng hồi , cô nắm chặt tay mong rằng cục đá đó đủ sức khiến Kiều Mạnh Phong ngất đi nếu không hậu quả ….cô không muốn nghĩ nữa
đến nơi rồi Tiểu Nhu có chút thất vọng đá chỉ bé bằng một bàn tay cuộn lại , vậy chỉ có thể trong vào vị trí đánh , bây giờ Mạnh Phong đang quay lưng , tay cậu ta uốn ra đằng sau đã là một bắt lợi với cậu ta , chỉ cần ..chỉ cần
BỤP
Kiều Mạnh Phong không kịp phát ra tiếng đã ngất đi , Tiểu Nhu cầm cục đá tay run lên có chút ngớ người , vội ngồi xuống đưa tay lên mũi Kiều Mạnh Phong , may quá cậu ta vẫn còn thở
Vội vàng cở trói , dây thừng thít vào da , bây giờ cởi ra như kéo thịt , đau trào nước mắt , Tiểu Nhu chỉ có thể dứt thật nhanh thật mạnh , sắp không kịp nữa rồi , dù tức giận Kiều Mạnh phong nhưng không phủ nhận nếu có thể cô sẽ kéo Mạnh Phong thoát cùng nhưng chính bản thân mình cô còn không biết sẽ thoát đường nào , chỉ đành nói một cậu xin lỗi rồi vội chạy đi
Gió thổi càng mạnh , cát cũng có phần lún , chạy ngược gió khiến tốc độ càng chậm đi , mất sức hơn , dù Tiểu Nhu muốn bỏ cuộc muốn dừng lại lấy hơi nhưng cô biết chỉ cần dừng lại bản thân sẽ mất đà chân càng lún sâu sẽ không đi tiếp được