Tôi Muốn Yêu Quân Nhân [Full] - Đỗ Quyên - #8.
Hôm nay là ngày duy nhất cùng với chủ nhật tôi được nghỉ. Tôi giữ lời hứa, sang nhà Quỳnh chăm sóc cho bà nội nó. Buổi sáng Quỳnh đi học rồi, người vừa ra mở cửa cho tôi là anh Sa. Anh ta mở thì tôi vào, tuyệt không nói một câu.
– “Cô giáo đã ăn gì chưa? Cùng ngồi ăn sáng với tôi nhé?”
Anh hỏi tôi. Tôi thầm vui mừng hỏi lại:
– “Hôm nay anh ở nhà hả?”
Anh ta gật đầu cái “rụp”.
– “Nhưng cô giáo không thể về, cô đã hứa với cái Quỳnh rồi…”
– “Nhưng tôi đâu biết hôm nay anh không phải đi làm chứ?”
Giọng anh ta trở nên nhẹ bẫng:
– “Thế mới nói, cô giáo thật là người có lòng.”
Bây giờ tôi mới phát hiện ra, cho dù có như thế nào thì cái Quỳnh cũng chỉ nghỉ học một ngày hôm đó mà thôi. Là do tôi quá nông nỗi rồi…
Tôi đành thở dài, không chịu được cũng phải chịu.
Ngồi đối diện ăn sáng với anh ta cứ như là một loại cực hình với tôi vậy, tôi thậm chí còn không dám ngước lên một cái. Nhưng phải công nhận đồ ăn anh nấu rất ngon, đối với tôi có thể gọi là hợp khẩu vị. Để nấu bún chả, chắc anh cũng đã phải dậy từ sớm, tôi không thể không nói, quả thật là rất ngon.
– “Cô giáo là người Khánh Hòa?”
Tôi không giấu diếm, khẽ “Ừ” một tiếng.
– “Cô rất thích quân nhân sao?”
– “Không sai.”
– “Vậy…tôi thì thế nào?”
– “Không hợp.”
– “Tại sao?”
– “Không thích.”
Giông bão đã tôi luyện tôi thành một người dày dặn sương gió, nếu không thì đã sớm phun hết ngụm nước trong miệng vào mặt anh ta rồi.
Anh ta dừng một chút, buông đũa rồi hết sức dõng dạc tuyên bố một quyết định quan trọng:
– “Được rồi, tôi thích cô giáo.”
Bây giờ mới là lúc tôi không thể giữ bình tĩnh. Tôi bị sặc, ho đến đau rát cả họng, Trung tá vội đến bên vuốt lưng cho tôi cũng không thể làm cơn ho của tôi dịu xuống.
– “Anh đừng đùa.”
– “Cô giáo nghĩ, lời nói của quân nhân có thể đùa? Tôi không đùa.”
Tôi đẩy ghế đứng dậy đi vào phòng mẹ anh đang nằm, tiếp tục cặm cụi chấm bài. Nhưng dù có cố thế nào, tôi vẫn không thể tập trung. Phải, tôi thích quân nhân nhưng…không thích anh ta. Tôi vốn nghĩ “chú của Quỳnh” cũng không thích tôi, tôi cứ nghĩ tôi sẽ có đủ dũng khí để từ chối, vậy mà khi đối mặt, cả người cứ vậy mà mềm ra, mặt cũng vì vậy mà không thể không đỏ.