Tôi Muốn Yêu Quân Nhân [Full] - Đỗ Quyên - #6.
Tôi vào siêu thị, anh ta cũng vào siêu thị. Tôi quay lại hỏi:
– “Anh theo tôi làm gì?”
– “Tôi đã nói là về cùng cô giáo rồi mà.”
– “Anh có thể về trước rồi đó!”
– “Cô giáo nhìn xem, mọi người đang trầm trồ về phía chúng ta. Cô giáo không sợ mất mặt sao? Tôi là quân nhân, bỏ cô giáo ở đây một mình, thực sự không tốt.”
Không cần phải nghe tiếp. Tôi đùng đùng bỏ vào trong. Đứng trước quầy rau, anh ta hỏi tôi:
– “Cô giáo muốn ăn gì, tôi có thể lấy cho cô.”
– “Thiên lý rất tốt, cải cũng có lợi cho sức khỏe. Tôi nghĩ cô giáo nên ăn nhiều cà chua một chút, đẹp da, cung cấp vitamin cho cơ thể.”
Rốt cuộc là tôi mua hay anh ta mua?
Anh ta nói một câu, tôi trả lời “Được” một câu, đến khi thực phẩm đủ cho tôi ăn một tháng anh ta mới chịu dừng lại. Thực sự giống như người chồng từ đảo về đưa vợ đi chợ vậy. Nếu thật là vậy, tôi không oán than gì, nhưng có thể đừng phải là người này được không?
Thực phẩm mua về, tôi để anh ta xách hết. Nếu đã muốn làm “đàn ông”, tôi cũng không tranh làm “phụ nữ đảm đang” làm gì. Đứng trước cổng nhà tôi, anh ta quyết nhiệt tình thêm một bước:
– “Tôi mang vào nhà cho cô giáo.”
– “Được rồi, cảm ơn anh. Tôi có thể mang vào được.”
Anh ta giao những túi đồ cho tôi, tôi cầm lấy mở cổng vào nhà. Đứng đối diện nhau qua khung cửa, bóng dáng anh ta lờ mờ trong hoàng hôn nhưng vẫn toát lên khí chất quân nhân. “Chú của Quỳnh” đột nhiên lên tiếng:
– “Tôi là Võ Trường Sa.”
Tôi nhắm mắt, khẽ thở dài:
– “Lê Thị Ngọc Ngà.”
Khi nói chuyện với quân nhân cấp cao, tự dưng sẽ có cảm giác như bị cưỡng chế. Nhưng, nói chuyện với quân nhân cấp cao sẽ giúp kích thích tư duy rất tốt, không cần dài dòng cũng hiểu mục đích người ta muốn là gì.
Quân nhân rất thích chắc chắn, đương nhiên phải chắc chắn và bắt buộc phải chắc chắn. Tôi không tin “ông chú” này không biết tôi là giáo viên dạy Văn, họ tên đầy đủ là Lê Thị Ngọc Ngà, hơn nữa anh ta còn biết rất rõ tôi bao nhiêu tuổi, quê quán ở đâu, gia cảnh thế nào ngay từ cái hôm ở bãi biển cứu Tùng kìa. Tôi thực chất đã là con cá nằm trên thớt, chẳng qua là người ta muốn chính miệng tôi nói ra mà thôi.
Con cá nằm trên thớt rồi cũng sẽ có lúc, hoặc là trở về biển cả, nếu không thì là nằm trong nồi mà thôi. Tôi từ lúc đó về sau đã dần thay đổi, không cần biết là nằm ở đâu, quay trở về biển cả được thì tốt, nằm trong nồi cũng không sao, miễn không phải là nằm trên thớt, sống không ra sống, chết không ra chết.
Lại nói số điện thoại, tôi hoàn toàn không phổ biến cho học sinh lớp tôi. Không phải là quên, là tôi cố ý. Tôi không biết có phải là vì chuyện đó không mà hôm sau cái Quỳnh nghỉ học. Hỏi đứa nào cũng không biết lớp trưởng Quỳnh bị làm sao mà nghỉ, tôi không có cách về nhà để hỏi, cũng không cần phải tốn công như thế, có người đến lớp thông báo với tôi: