Tôi Muốn Yêu Quân Nhân [Full] - Đỗ Quyên - #5.
Trống đánh hết tiết, tôi lập tức bỏ ra ngoài, đi về phía phòng nghỉ giáo viên. Lần đầu tiên trong hai mươi bảy năm qua tôi nhận ra mình đã mắc quá nhiều sai lầm, nhất là chuyện làm giáo viên và yêu quân nhân. Cả hai đều là lý tưởng cao đẹp nhưng bây giờ lại sụp đổ hoàn toàn trước mắt tôi thế này?
Tôi vừa nhìn thấy Trung tá và hiệu trưởng cùng với số đông giáo viên đang ngồi nói chuyện vui vẻ với nhau thì liền tìm cách trốn đi chỗ khác. Vậy mà trời không chiều lòng người, hiệu trưởng không tha cho tôi, thực tế là thầy ấy không biết tôi đang gặp vấn đề gì.
– “Ngà, vô ngồi một lát đi em!”
– “Em còn có việc thầy ơi…”
– “Ngà, em quên điện thoại chỗ chị này!”
Cái gì? Tôi làm sao lại để quên điện thoại ở chỗ chị Trúc được? Không xong rồi, có khi nào số điện thoại của tôi đã trở thành “đường dây nóng”, người người có thể liên lạc rồi không? Tôi không chần chừ, một mạch tiến thẳng đến chỗ chị Trúc xin lại điện thoại thì chỉ thấy chị ấy ung dung ngồi xuống ghế:
– “Ngà có gửi điện thoại chỗ chị mô? Chị đùa đấy!”
Chị Trúc ơi là chị Trúc, rốt cuộc chị là đang có ý đồ gì đấy? Chị không thấy ở đây còn có người ngoài hay sao?
Chị Trúc kéo tay tôi ngồi xuống ghế bên cạnh, không quên trấn an, bảo tôi uống nước:
– “Em ngồi đây một lát, có chuyện gì thì có thể làm sau mà. Em coi kìa, đầu óc để ở đâu rồi cũng không biết…”
Tôi thật sự là bị bức bách đến không còn đường lui. Tôi cúi đầu, cầm chặt ly nước trà nóng mà tống một hơi hết vào trong họng. Tôi một lần nữa không biết nên để cái dại của mình ở đâu mới phù hợp.
– “Vừa nãy cảm ơn cô giáo đã nhiệt tình giúp đỡ.”
Đấy không phải nhiệt tình!
Tôi nuốt ngụm nước xuống họng:
– “Vâng, tôi rất vui được giúp đỡ Trung tá.”
– “Cô giáo đây thuộc tổ chuyên môn nào vậy?”
Anh ta giả ngơ sao? Cháu gái anh ta là học sinh lớp tôi…?
Tôi nhìn xuống lòng ly thủy tinh, mắt không chớp:
– “Tôi dạy Văn, thưa Trung tá. Cháu nó về không nói lại với anh sao?”
– “Con bé chỉ nói với tôi, cô giáo là một giáo viên rất tốt, rất giỏi, nó rất thích cô.”
Tay tôi siết chặt cái ly hơn nữa. Chẳng lẽ nơi quân đội không có cái gọi là cạnh tranh hả? Giáo viên cũng có cái gọi là tự ái, cũng có suy nghĩ hơn thua, chẳng lẽ làm Trung tá rồi thì không có ngày bị hạ xuống thành hạ sĩ quan hay sao?!
– “Cảm ơn con bé giúp tôi. Tôi thật sự còn có việc, xin phép.”
Tôi lao nhanh ra khỏi cửa đi về phía vườn cây của trường. Tôi ngồi dưới gốc cây phượng, thở dốc như vừa mới leo lên đến đỉnh núi, tôi thật không ngờ ngày hôm nay lại trở thành thế này.