Tôi Muốn Yêu Quân Nhân [Full] - Đỗ Quyên - #4.
Tôi cố tình chọn một bộ áo dài màu xanh biển, trên có thêu hình những cánh buồm nhỏ ở phía xa nằm rải rác ở phần tà áo. Đây không phải là bộ mới, nhưng rất ít khi tôi mặc nó, tôi sợ người khác sẽ suy nghĩ không hay. Vậy nên, đến phút chót, tôi lại chuyển thành bộ áo dài trơn màu xanh ngọc, vừa nhẹ nhàng, vừa thướt tha, lại không gây chú ý.
Tôi chú ý đầu tóc của mình để chắc chắn rằng chúng không bị rối, giày hôm nay mang cũng là loại đế thuyền êm nhẹ, không gây tiếng động, không bất tiện khi di chuyển. Và đặc biệt, tôi đi làm sớm hơn thường ngày nữa. Trên con đường đến trường, tôi lại thấy lòng mình thoáng đãng, vui vẻ lạ thường.
Biển bao la, xanh mượt mà, chẳng biết tít xa phía ngoài khơi kia sẽ có gì thú vị, sẽ có điều gì có thể giữ chân người lính biển như trong “Chút thơ tình người lính biển” – “Đất nước gian nan chưa bao giờ bình yên/Bão táp chưa ngưng trong những vành tang trắng/Anh đứng gác. Trời khuya. Đảo vắng/Biển một bên và em một bên…”
Là biển hay em?
Học sinh toàn trường có vẻ như đều đã biết hôm nay có cuộc nói chuyện với chiến sĩ Hải quân nên đã gấp rút chuẩn bị chỉn chu từ sớm. Tôi khá bất ngờ, có lẽ là biển, là tình yêu biển.
Tôi ngó xung quanh cũng không thấy bóng dáng bộ quân trang Hải quân nào, chắc họ chưa đến. Tôi bất chợt giật nảy khi chị Trúc từ phía sau vỗ vào vai tôi một cái:
– “Răng mà như người mất hồn rứa cô?”
Tôi xoay người lại, mặt chị Trúc liền dãn ra:
– “Chu choa, hôm ni ăn mặc đẹp quá, định tán quân nhân hả cô?”
Tôi thẹn, vội phản bác:
– “Có mô. Mà người ta chưa tới hả chị?”
– “Chị biết mô! Rứa mà tán được quân nhân thì tốt, cô rứa không phải thích quân nhân hử?”
Tôi chỉ cười chứ không trả lời lại chị nữa. Mà coi bộ hôm nay chị Trúc tươi hẳn ra, không như hôm qua, tôi hy vọng là chuyện nhà chị đã giải quyết xong và Tùng cũng đã vui vẻ trở lại.
Giáo viên chúng tôi đều ngồi thành hàng ở cuối dãy học sinh, vừa xong nghi thức chào cờ là tới ngay phần giao lưu. Tôi như đứa trẻ mong quà, lòng nôn nao, háo hức. Nhưng tất cả đều như đám lửa vừa bùng cháy đã bị phun nước dập tắt ngay tức khắc. Ông “chú của Quỳnh” trong bộ quân phục Hải quân màu trắng, đầu đội mũ kepi đang đi đến giữa trung tâm sân trường để trực tiếp giao lưu với học sinh.
Vẻ mặt nghiêm nghị, ánh mắt nhìn thẳng, dáng đi mạnh mẽ, nghiêm chỉnh, động tác chào rất dứt khoát, tôi có thể nói là bị hút ngay từ những giây đầu tiên. Thế nhưng không thể ngờ, “ông chú” có cá tính dở dở ương ương hôm nọ lại là một quân nhân Hải quân. Còn nữa, đây không phải là quân nhân bình thường, là cấp bậc Trung tá.
Anh ta tự mình giới thiệu, giọng nói sau khi thực hiện hết các nghi thức cần có nghe mềm hơn, dễ chịu hơn rất nhiều. Tôi nói rồi, giọng anh ta là giọng nam trung, không quá nặng nề cũng không quá ẻo lả, cương nhu vừa đủ, rất hợp lý. Ba mươi tuổi, là Trung tá Đặc công Hải quân, công tác tại Quần đảo Trường Sa, hiện đang trong thời gian nghỉ phép.