Tôi Muốn Yêu Quân Nhân [Full] - Đỗ Quyên - #35.
Chớp mắt một cái thời gian đã trôi qua nhanh như gió thổi qua tay vậy. Mỗi ngày đều viết thư cho anh, mỗi chiều đều đắm mình dưới hoàng hôn Mỹ Khê…
“Ông xã, mình xa nhau đã hơn nửa năm rồi. Em sắp không còn nhớ được hơi thở, cả hình dáng anh khi ngủ bên cạnh em rồi. Ông xã, mang thai ở tháng thứ bảy thật mệt lắm, lưng em sắp uốn thành hình tròn được rồi, buổi tối còn khó ngủ nữa.Ông xã, mỗi ngày đều phải nhớ anh cũng mệt dữ lắm…”
“Ông xã, hôm nay em phải đi khám thai định kỳ, người người đều có chồng bên cạnh, thật ra anh có đi theo em hay không vậy? Vậy anh có thấy thằng bé rất hiếu động không? Phải rồi, là thằng bé đấy. Em nói này, sau này con lớn em nhất định không để nó làm quân nhân. Ông xã, em nhất định là chịu không nổi.”
“Hôm nay gia đình chúng ta mừng sinh nhật Quỳnh, cũng là lúc nhận được thư báo, con bé đậu trường Kinh tế Quốc dân rồi anh à. Em thấy Thanh Mộc chắc phải chịu khổ nhiều rồi. Còn nữa, tháng sau thằng Bảo với cái Ngọc làm đám cưới rồi… Anh coi, bao nhiêu chuyện vui như vậy, sao anh còn chưa về…?”
Tôi đoán chắc Bảo vì sợ tôi quá ưu sầu cho nên mới muốn nhanh chóng tiến hành đám cưới. Thời gian qua tôi thật sự không còn tâm trạng để tâm đến chuyện của bọn nó. Vừa xuống ga tàu tôi đã được chào đón như minh tinh. Bảo nhìn thấy tôi liền chạy tới ôm lấy bụng tôi, cứ như là cha nó không bằng:
– “Thích thế thì cưới xong rồi làm ngay một đứa đi.”
Bảo nhìn tôi trề môi:
– “Còn cần chị nhắc, bọn em xong rồi.”
Tôi nghe xong liền há hốc, bọn này thật là… Thảo nào… Thì ra không phải vì tôi.
Hôm tôi cưới bọn nó đã vì tôi mà lo lắng hết tất cả, hôm nay tới lượt chúng thì người chị như tôi lại biến thành người vô dụng thế này. Bầu tám tháng vượt mặt, tôi động vào cái gì cũng không hay, đành bất đắc dĩ trờ thành khách.
Ba mẹ tôi hôm nay được một lần nữa lộng lẫy, miệng cười mãi không thôi. Tôi bất chợt nghĩ, liệu thằng Bảo có được ba mẹ cái Ngọc quý như chồng tôi không, liệu ba mẹ tôi sẽ hết lòng hướng dẫn cái Ngọc làm dâu chứ? Anh à, em lại không kìm được nước mắt rồi…
Đi cùng tôi còn có cả gia đình chồng, nhìn thấy mọi người hòa thuận cùng nhau tôi thật sự lấy đó làm hạnh phúc. Nhưng hôm sau tôi phải quay về ngay, vì Bộ Chỉ huy nói đã tra ra được nguyên nhân của vụ đắm thuyền rồi.
“Anh à, đã tra ra được người hãm hại anh rồi, anh đoán thử xem là ai vậy? Em thật sự là đau lòng quá. Liệu trên đời này còn có chuyện gì không thể xảy ra được không?”
Mỹ Khê trời xanh, biển xanh, nắng vàng, cát vàng, lòng người lại bạc màu. Chị Trúc đứng đó, im lặng trong sự sợ hãi tột cùng. Tôi không biết liệu chị có cảm thấy hổ thẹn như tôi của ngày đó không, và liệu tôi có thể tuyệt tình như chị được hay không? Trên đời này thật sự là không có chuyện gì có thể lường trước được. Hôm trước là chị em thân thiết, hôm nay đã ngoảnh mặt quay lưng. Tôi những nghĩ chỉ có anh Thông chồng chị mới làm được những chuyện không đáng mặt đàn ông, không xứng danh quân nhân như thế thôi, đâu ngờ rằng một giáo viên mẫu mực như chị cũng bạc nhược đến vậy. Chỉ là chồng tôi anh ấy đã đi rồi…