Tôi Muốn Yêu Quân Nhân [Full] - Đỗ Quyên - #22.
Ba tôi háo hức lắm nhưng tôi chắc đây chỉ là phút ngẫu hứng của ông thôi.
Trời hôm nay không tệ, đưa ba người đàn ông ra biển xong thì tôi cùng mẹ dạo quanh một vòng. Cũng là lâu lắm rồi mới có dịp thế này. Tôi cùng mẹ đi chợ, cùng mẹ đi qua những con đường ngày bé vẫn thường hay đi. Mẹ tôi vẫn hòa nhã như vậy, chỉ có điều, tóc đã bạc nhiều. Ngày đó tôi vẫn thường nhổ tóc bạc cho mẹ, đến khi đi làm đã chẳng còn cơ hội nữa, thằng Bảo lại là một đứa không có kiên nhẫn, tôi nhìn mà chỉ thấy lòng xót xa đau đáu. Mẹ cũng đã từng đi nhuộm, nhưng rồi thuốc nhuộm vẫn không chống lại được sức mạnh của thời gian, tóc bạc vẫn bạc, tuổi càng lớn thì tóc bạc càng nhiều.
Tôi giúp mẹ xách mấy túi đồ cồng kềnh. Trên đường về, mẹ nói với tôi:
– “Mẹ thấy cậu con trai này cũng được lắm. Khỏe khoắn, lễ phép, cũng rất được việc. Để xem hôm nay về ba mi nói thế nào rồi mới tính được.”
Tôi được dịp lấn tới:
– “Răng mà nghĩ ra được trò này?”
Mẹ cười hề hề:
– “Thằng Bảo hôm trước có đi công tác ra ngoài đó, nó không nói mi là răng? Về mách lại với ba mẹ là chừ mi có người yêu rồi. Cũng chẳng biết khi mô về, hôm ni có dịp thì để ba con nó thử cho mi.”
Hôm trước khi đi biển, tôi với thằng Bảo có nói chuyện với nhau ở trong bếp. Tôi cằn nhằn nó:
– “Thử thôi, có cần phải đến mức như thế không? Ba không còn khỏe nữa, Bảo nói ba thôi đi.”
Nó cười trêu tôi:
– “Chị sợ cái gì? Dù sao cũng là ba với anh rể của em, em biết phải sắp xếp thế nào. Chị khéo lo.”
Tôi làm mặt dỗi, không trả lời. Nó lại nói tiếp:
– “Chưa chi mà đã xót chồng rồi. Em nói nhé! Em thấy không vừa thì chị đừng hòng nhé! Hôm trước trên ban công gì mà khóc lóc thảm thiết, để em nhìn thấy lần nữa thì anh ta không xong với em đâu.”
Tôi hốt hoảng:
– “Làm sao Bảo biết?”
Mặt nó tỉnh bơ:
– “Vốn muốn ra thăm chị cho chị bất ngờ, lúc đến thì đã nhìn thấy như vậy, đoán chắc là có người yêu không còn biết gì rồi nên tối đó em bay về luôn. Chị đừng hòng giấu em chuyện gì.”
Đúng lúc có người tằng hắng đi vào, vừa đi vừa nhìn tôi như tôi vừa mới làm chuyện gì không đúng vậy. Tôi đang toan giải thích thì Bảo kéo tay tôi lại không cho. Tôi nghĩ con người này chắc chắn là đang ghen rồi, cũng may tôi chưa nói mình có một người em trai, nếu không thì cũng không bao giờ nhìn thấy được vẻ mặt này.
Đột nhiên tôi hỏi mẹ:
– “Mẹ muốn gả con đi thật sao?”
– “Để mi ở nhà làm cái chi? Già cái đầu rồi.”