Tôi Muốn Yêu Quân Nhân [Full] - Đỗ Quyên - #21.
Tôi giơ tay, há miệng toan làm ầm lên thì mẹ tôi từ phía sau đon đả:
– “Thật ngại quá, em nó còn ngượng cháu ạ!”
Em nó? Tôi là em nó sao? Tôi hiểu rồi, mọi thứ đã hiểu rồi. Đây là một vở kịch, thật sự là một vở kịch mà.
Anh Sa cũng từ trong nhà đi ra, tôi chưa kịp mở miệng đã phải ngậm miệng lại. Nhìn kìa nhìn kìa, miệng thằng Bảo cứ ngoác ra mà cười vẻ đắc chí lắm. Được rồi, xong đợt này chị cho mi biết tay.
– “Cậu gì đấy cũng ngồi xuống đi.”
Anh lễ phép cúi đầu rồi ngồi xuống. Ba tôi chậm rãi từng bước điệu nghệ rót trà ra, miệng thở dài:
– “Tuổi trẻ bây giờ thật không biết cái gì là truyền thống cả, suốt ngày chỉ có công nghệ rồi in-tờ-nét thôi. Các cậu người nào muốn làm con rể tôi thì hơi nhọc đấy.”
Tôi ngước mắt lên:
– “Ba…”
– “Mi kêu cái gì, ba nói không đúng răng?”
Tôi xịu mặt xuống, không dám cãi. Đột nhiên mẹ tôi ngồi sà xuống nhìn ra khoảng sân trống, miệng nói bâng quơ:
– “Ngoài nớ mà có thêm giàn bầu thì đẹp quá.”
Rồi mẹ nháy mắt với tôi:
– “Này, bạn mi có biết làm không? Dạo ni lưng ba mi yếu rồi con ạ.”
Mẹ tôi thở dài một hơi nghe mà não ruột ấy. Tôi còn chưa kịp trả lời thì ngài Trung tá của tôi đã nhiệt tình:
– “Bây giờ làm luôn thì sáng mai có thể bắt đầu gieo giống rồi.”
Anh ấy nói có mỗi như thế mà mẹ tôi kéo đi chặt cây làm giàn luôn. Tôi quay sang trừng mắt với người em trai quý hóa của tôi:
– “Mi bày trò gì?”
Nó cười tí tởn ra:
– “Chẳng phải đang thử chồng cho chị? Chị nên hợp tác đi.”
– “Ba…”
Ba tôi nhấp ngụm trà rồi phẩy tay:
– “Để ba tính.”
Tôi cười khổ, bên ngoài nắng lên ngọn cây rồi, mẹ tôi không biết làm cái gì mà vừa bắt người ta đi chặt cây bây giờ lại không thấy đâu nữa. Trong này ba với em trai tôi đang ngồi uống trà, đánh cờ rất vui vẻ. Ba tôi tính cái gì chứ, rõ ràng là cùng một phe. Tôi đội cái nón lá ra chỗ anh, sẵn tiện còn cầm theo một chai nước, anh nhìn tôi cười trong khi tôi đang không biết có chuyện gì đáng cười nữa.
Thật ra cái giàn bầu này không phải là việc khó khăn gì, nhưng đã muốn mượn cớ thì việc gì cũng không dễ cả. Khoảng trống này đá sỏi nhiều, muốn đào hố chôn cây đã rất vất vả rồi chứ đừng nói chi đến việc làm đất gieo hạt. Tôi xắn tay phụ anh một chút thì đã đến trưa, mẹ gọi tôi vào nhà nấu cơm.