Tôi Muốn Yêu Quân Nhân [Full] - Đỗ Quyên - #19.
Nhanh như vậy đã tới lúc phải đi rồi. Nhìn lại đám hoa ngoài ban công, vì tiếc quá nên cũng không muốn sang cho ai, tôi nghĩ mình sẽ còn trở lại một lần nữa để chuyển chúng về cùng một số máy móc.
Chiều hôm qua tôi đã đến nhà chị Trúc nhưng chỉ gặp mỗi Tùng. Nó vẫn buồn như vậy, tôi nói với nó tôi sẽ đi và tôi xin lỗi nó. Lúc đó tôi thấy ánh mắt nó trống rỗng. Lòng tôi lại một lần nữa như bị ai bóp nghẹt vậy. Còn lớp chủ nhiệm của tôi, tôi nói với chúng rằng tôi đang có việc cần phải giải quyết, ngoại trừ Quỳnh thì không còn ai biết cả.
Kéo vali xuống dưới sân, tôi nhìn thấy Trung tá Sa, vợ chồng anh Sanh, Thanh Mộc với Quỳnh đứng trước cổng, trong lòng vô cùng hoảng hốt.
– “Mọi người sao lại ở đây cả ạ…?”
– “Để tôi tiễn cô giáo ra ga tàu.”
Anh tự nhiên giành lấy vali từ tay tôi mang vào trong taxi. Tôi còn chưa kịp định thần mẹ anh đã nắm lấy tay tôi:
– “Gửi lời hỏi thăm của tôi đến gia đình cô giáo. Tôi hy vọng sẽ còn gặp lại cô giáo.”
Chị Lan cũng hồ hởi:
– “Rứa phải thế. Chúng tôi sẽ nhớ cô giáo lắm.”
Chị ôm lấy tôi, tôi cũng không biết phải nói gì bây giờ nữa. Anh Sanh bảo:
– “Chú Sa đi cùng cô giáo ra ga tàu nhé. Anh chị đi làm đây.”
Tôi muốn nói “không cần”, còn chưa kịp phát thành tiếng thì anh đã vòng ra ngồi vào ghê sau xe rồi.
Thôi, coi như là lần gặp mặt cuối cùng vậy. Tôi cúi đầu chào mẹ anh, rồi lướt qua Quỳnh và Mộc vào trong xe.
Anh thay tôi nói địa điểm đến, tôi chỉ im lặng nhìn ra ngoài cửa sổ. Bên trong xe im lặng làm tôi cảm thấy ngột ngạt, khó chịu nhưng tôi lại chẳng cảm thấy điều đó từ anh. Giọng anh rất thoải mái vang lên:
– “Cô giáo thật sự muốn cứ như thế mà đi à?”
Tôi hơi nghiêng đầu nhìn anh rồi lại quay ra cửa sổ. Thế tôi phải làm sao?
– “Cô giáo thật sự không muốn nói với anh điều gì sao?”
Bộ dạng của anh giống như là bị kích động vậy, tôi lấm lét nhìn anh mà không nói được thành lời. Anh thở dài, dường như còn muốn chất vấn tôi nhưng đúng lúc điện thoại tôi reo lên:
– “Con đang ra ga tàu ạ.”
– “Con về một mình. Chẳng phải mẹ nói có Giám đốc gì đó sao?”
– “Dạ.”
Vụng về nhét điện thoại vào túi, tôi len lén nhìn anh. Anh nhìn tôi chằm chằm như cố tình chờ đợi vậy:
– “Anh đang nghe, cô giáo nói đi.”
– “Tôi…”
– “Em.”
Tôi bất mãn. Là anh ta tự đổi cách xưng hô bây giờ lại muốn tôi phải xưng “em”? Rất biết cách ra lệnh, chớp mắt một cái, thốt ra một chữ, vậy mà bây giờ tôi chẳng có một tí quyền phản kháng.