metruyen
  • HOME
  • Truyện
  • Review Truyện
  • Giới thiệu
    • Liên hệ
Tìm truyện
Đăng nhập Đăng ký
  • HOME
  • Truyện
  • Review Truyện
  • Giới thiệu
    • Liên hệ
  • Metruyen
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Tôi Muốn Yêu Quân Nhân [Full] - Đỗ Quyên - #17.

  1. Metruyen
  2. Tôi Muốn Yêu Quân Nhân [Full] - Đỗ Quyên
  3. #17.
Prev
Next

Thẫn thờ quay về tôi như người mất hồn. Tôi cần từ anh một câu trả lời, một câu trả lời thôi, có phải hay không? Nhưng tôi muốn đợi, đợi xem anh về sẽ giải quyết thế nào. Tôi vẫn muốn cho anh một cơ hội.

Buổi tối, Quỳnh sang nhà tôi chơi:

– “Cô ơi, mẹ em kêu em mang chè sang cho cô. Chè trôi nước ngon lắm đó!”

Tôi ra cổng đón Quỳnh vào nhà. Nó ngồi khoanh chân trên ghế rồi tự nhiên nói:

– “Chú Sa vừa hạ quân hàm của người ta đấy cô.”

– “A.”

Tôi cắn trúng lưỡi, đau đến run người.

– “Tại sao tự dưng lại nói chuyện đó với cô?”

– “Cô không thấy chú em rất có uy quyền sao ạ?”

– “Thế em có biết chú của em đã hạ bậc quân hàm của ai không?”

Quỳnh ngơ ngác nhìn khuôn mặt hằn học của tôi, tôi quay mặt đi:

– “Là chồng của cô Trúc đấy. Quỳnh, em về nói với mẹ là cô cảm ơn, chè ngon lắm. Ngày mai gặp lại em.”

Quỳnh về rồi một mình tôi lại nước mắt lưng tròng. Tôi bây giờ không biết nên làm thế nào nữa, giận thì thương mà buông không được. Nhìn sợi dây chuyền đang đeo trên cổ, tôi thật sự rất muốn ra Trường Sa ngay bây giờ.

Chị Trúc và tôi từ đồng nghiệp thân thiết nhất, sau một đêm đã trở về vạch xuất phát của năm năm trước. Như hai người xa lạ. Tôi gọi chị, mắt chị chỉ buồn đáp lại tôi:

– “Chị không trách Ngà. Ngà cũng đừng trách mình.”

Tôi rất mâu thuẫn. Trải qua gần nửa năm trời quen nhau, tôi yêu anh rất nhiều. Có trời làm chứng tôi đã phải chống chọi với nỗi nhớ anh thế nào, vậy mà bây giờ giống phần kết của một bộ phim buồn. Một bộ phim không hề giống với “Hậu duệ mặt trời”.

Tôi đã một mình dự tính cho cái kết của chúng tôi, có lẽ sẽ gian nan, tôi có lẽ sẽ phải học cách chịu đựng và bao dung nhưng chỉ cần là ở bên anh thôi, tôi sẽ không hối hận. Tôi yêu anh, nhưng nếu quả thật anh đã làm tổn hại đến chồng của bạn tôi, tôi làm sao còn dám đối mặt với họ? Nhưng tôi buông tay thì lòng tôi sẽ đau như cắt, cuộc đời tôi có lẽ sẽ rơi vào bế tắc. Tôi chịu không được.

Dằn vặt và bức bối là cảm giác của tôi mấy ngày hôm nay. Nhìn chị Trúc buồn đến nỗi người ngày càng gầy đi lòng tôi lại xót xa đến cùng cực. Tôi chẳng có liên quan gì đến chuyện này cả nhưng thà là tôi không biết…

Mỹ Khê hôm nay vẫn đẹp như vậy nhưng buồn. Ánh mặt trời gay gắt ban trưa bây giờ chỉ còn những tia hiu hắt. Biển bình thường dữ dội thế nhưng nay bỗng êm dịu lạ thường. Đôi khi cái sự êm dịu bất thường kia mới khiến người ta phải sợ hãi chứ không phải sự hung hãn nhưng lặp lại hàng ngày.

Tôi lại thấy Tùng ngồi úp mặt một mình ở phía xa kia nhưng lần này tôi không dám lại gần. Kể cũng lạ, trước khi anh xuất hiện cuộc sống của tôi quả thật rất bình lặng nhưng những mối quan hệ của tôi rất tốt, anh bước vào cuộc đời tôi làm cuộc sống tôi có thêm dư vị nhưng cũng có thêm một chút xót xa.

Prev
Next

Bình luận cho chương "#17."

Theo dõi
Login bằng
Login
Cho phép tạo tài khoản
Đăng nhập bằng Google để bình luận truyện!
Không đồng ýĐồng ý
Thông báo của
guest
Login bằng
Cho phép tạo tài khoản
Đăng nhập bằng Google để bình luận truyện!
Không đồng ýĐồng ý
guest
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Like nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
ads
  • Metruyen
  • Vidian
  • Giới thiệu
  • Quy Định Về Nội Dung
  • Privacy Policy
  • Liên Hệ
  • Truyện H
  • Truyện Tiên Hiệp
  • wikitruyen

Website hoạt động bởi Giấy phép truy cập mở được cấp phép bởi Creative Commons Attribution 4.0 International

© 2013 TOP Truyện Chữ Full Hay Mới Nhất. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to metruyen

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to metruyen

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to metruyen

wpDiscuz