metruyen
  • HOME
  • Truyện
  • Review Truyện
  • Giới thiệu
    • Liên hệ
Tìm truyện
Đăng nhập Đăng ký
  • HOME
  • Truyện
  • Review Truyện
  • Giới thiệu
    • Liên hệ
  • Metruyen
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Tôi Muốn Yêu Quân Nhân [Full] - Đỗ Quyên - #15.

  1. Metruyen
  2. Tôi Muốn Yêu Quân Nhân [Full] - Đỗ Quyên
  3. #15.
Prev
Next

Sau bữa cơm, tôi và Quỳnh chịu trách nhiệm rửa chén, còn lại đều lên phòng khách hết cả. Tôi cười, hỏi Quỳnh:

– “Hai đứa quen nhau bao lâu rồi?”

Quỳnh ngượng, mặt mày đỏ hết lên, nó trả lời nhỏ xíu:

– “Mới hai tháng thôi ạ.”

Tức là trước lúc ở sân bay vài hôm ấy. Thảo nào, lúc Thanh Mộc chạy ra thì Quỳnh nó như bị đứng hình vậy, im re.

Tính ra Quỳnh như vậy đã là can đảm, mười tám tuổi, nó chấp nhận yêu xa, còn là yêu một quân nhân. Không biết Quỳnh có từng đắn đo, do dự giống tôi hay không, nhưng chúng tôi giống nhau, nếu lúc đó còn không nhanh chóng xác định tình cảm của mình thì có lẽ đã phải hối hận cả một đời.

Rửa chén xong thì tôi gọt một đĩa trái cây mang lên phòng khách. Cầm con dao trên tay rồi nhìn mấy miếng táo trên đĩa, tôi tự nhiên mỉm cười, những thứ này từ bao giờ đã có thể làm tôi vui vẻ đến vậy chứ. Tôi vừa đặt đĩa xuống bàn, Trung tá Sa đã cầm lên một miếng ung dung nhai, ăn xong còn nói bâng quơ:

– “Táo hôm nay ngọt thật đấy.”

Tôi đỏ mặt, rõ ràng là muốn trêu tôi đây mà, tôi lườm anh rồi yên lặng ngồi xuống ghế.

– “Khi nào trở ra đấy con?”

Nghe mẹ hỏi, anh Sa lập tức trả lời:

– “Ngày mai mẹ ạ.”

Tay tôi hơi khựng lại, mẹ anh cũng sửng sốt:

– “Mới về được hai ngày đã lại đi rồi sao?”

– “Dạ, con về giải quyết một số chuyện thôi rồi đi ngay.”

Tôi hơi cúi mặt, trong lòng tự nhiên xuất hiện một nỗi buồn phảng phất. Tôi dường như đã bị anh phát hiện, anh nắm tay tôi:

– “Cô giáo lên phòng anh nói chuyện một chút.”

Phòng anh chỉ được thắp sáng bằng mấy ngọn đèn ngủ chỉ vừa đủ để nhìn thấy đường đi mà thôi. Mùi hương mát lạnh dần dần tỏa ra, thơm đến dễ chịu. Tôi hỏi anh:

– “Kéo em lên phòng để làm gì, ở dưới nói không được răng?”

Anh hất cằm ra ngoài ban công:

– “Muốn nhờ em chăm sóc mấy chậu sơn trà giúp anh, ở dưới đó làm sao mà giúp.”

Mặt tôi xịu đi, lòng chùng xuống. Vậy mà tưởng có chuyện gì to tát lắm. Tôi ra ngoài ban công, dằn lòng cầm kéo cắt tỉa nó một chút, tưới tắm nó một chút mà lòng không thể nào thôi ấm ức. Tôi gắt gỏng anh:

– “Chỉ có tưới nước, bón phân thôi anh còn nhờ cái gì chứ!”

– “Hôm trước anh thấy gốc cây không ổn lắm, anh bật đèn rồi em kiểm tra giúp anh xem sao.”

Hắn vừa dựa vào cửa vừa bình thản “nhờ” tôi như thế đấy. Tôi thật sự muốn hét lên cơ, người đã nóng như thế này rồi nhưng vẫn phải cố tỏ ra bình tĩnh:

Prev
Next

Bình luận cho chương "#15."

Theo dõi
Login bằng
Login
Cho phép tạo tài khoản
Đăng nhập bằng Google để bình luận truyện!
Không đồng ýĐồng ý
Thông báo của
guest
Login bằng
Cho phép tạo tài khoản
Đăng nhập bằng Google để bình luận truyện!
Không đồng ýĐồng ý
guest
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Like nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
ads
  • Metruyen
  • Vidian
  • Giới thiệu
  • Quy Định Về Nội Dung
  • Privacy Policy
  • Liên Hệ
  • Truyện H
  • Truyện Tiên Hiệp
  • wikitruyen

Website hoạt động bởi Giấy phép truy cập mở được cấp phép bởi Creative Commons Attribution 4.0 International

© 2013 TOP Truyện Chữ Full Hay Mới Nhất. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to metruyen

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to metruyen

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to metruyen

wpDiscuz