metruyen
  • HOME
  • Truyện
  • Review Truyện
  • Giới thiệu
    • Liên hệ
Tìm truyện
Đăng nhập Đăng ký
  • HOME
  • Truyện
  • Review Truyện
  • Giới thiệu
    • Liên hệ
  • Metruyen
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Tôi Muốn Yêu Quân Nhân [Full] - Đỗ Quyên - #11.

  1. Metruyen
  2. Tôi Muốn Yêu Quân Nhân [Full] - Đỗ Quyên
  3. #11.
Prev
Next

Phía sau nhìn cảnh bọn tôi sướt mướt như vậy cũng đã chuyển thành tư thế ngồi xem phim từ lúc nào rồi, mấy cặp mắt long lanh long lanh như mới chứng kiến cảnh tượng lay động lòng người lắm. Tôi thẹn, quên mất việc phải gật đầu chào người nhà của anh. Cái Quỳnh hôm nay nghỉ phép buổi sáng để đi tiễn chú, nó lén lén lút lút quay mặt đi cười khúc khích. Mẹ của anh mới là người xúc động nhất, bà tiến đến vỗ vỗ tay tôi:

– “Tốt lắm, như vậy thật tốt.”

Tôi cười khổ, tốt cái gì chứ, tôi sắp thẹn đến không còn đường lui rồi. Từ quan hệ hàng xóm, đột ngột biến thành thế này, tôi không thể trong một lúc có thể thích ứng. Nhưng nhìn ánh mắt dịu dàng, tha thiết đến chân thành của một người mẹ, tôi không khỏi cảm kích trong lòng. Làm dâu nhà này, tôi nhất định không phải chịu oan ức.

Đột nhiên có tiếng gọi lớn truyền tới:

– “Trung tá.”

Chàng trai nào đó gọi xong thì nghiêm chỉnh đưa tay ngang trán, tư thế nghiêm đứng chào. Tôi thấy vậy liền đứng nép sang một bên. Anh làm động tác tương tự chào lại rồi mới có thể thả lỏng người. Tôi mất một lúc để định hình, miệng tự nhiên gọi:

– “Thanh Mộc?”

– “Dạ? Em chào cô ạ!”

Cậu trai trẻ rất lễ phép cúi đầu trước tôi, tôi biết mình không nhận nhầm.

– “Hai người quen nhau à?”

Vị trung tá quay đầu hỏi tôi, ánh mắt có phải là có gì đó không được tự nhiên?

– “Học trò cũ trong năm đầu tiên tôi đi dạy.”

– “Cô Ngà là giáo viên dạy Văn năm cuối cấp Ba của em. Là giáo viên em có tình cảm tốt đẹp nhất.”

Sau khi tôi nói xong, Mộc cũng diễn giải thêm, ánh mắt ai đó lại càng không thể hiểu nổi. Nếu như đúng với những gì tôi nghĩ thì, anh Sa có phải đã bộc lộ bản chất chiếm hữu rồi không?

– “Em là sinh viên sĩ quan quân đội sao? Còn là Học viện Hải quân?”

Mắt tôi sáng rỡ. Học sinh khóa đầu khi tôi vào nghề so với tôi, khoảng cách tuổi tác không xa lắm, lần này gặp lại, cảm giác chỉ như hai người bạn lâu năm, hoàn toàn không phát hiện ra đây là mối quan hệ thầy trò đáng kính.

– “Dạ. Năm thứ ba rồi ạ. Đây là thầy, cũng là cấp trên của em, Trung tá Võ Trường Sa.”

Còn kề tai nói nhỏ với tôi:

– “Thầy ấy rất giỏi đấy nhé!”

Có lẽ Mộc không kịp nhìn thấy cảnh tượng vừa nãy của chúng tôi, vô tư giới thiệu mà không thắc mắc lý do tôi có mặt ở chỗ này. Anh Sa lén cười, tôi ấp úng không biết nói sao, đành ậm ờ cho xong.

Mộc đến để thông báo cho anh Sa về chuyến bay, sắp đến giờ rồi. Anh gật đầu, tiến lại ôm lấy mọi người. Cũng không phải là lần đầu bay ra đảo, nhưng cảm giác hôm nay thật giống buổi chia tay lâu ngày. Anh Sa tạm biệt mọi người xong thì lại gần nhét vào lòng bàn tay tôi một mẩu giấy nhỏ. Tôi không biết đó là gì, chỉ thấy sau đó thì anh cười rất thỏa mãn cùng Thanh Mộc rời đi mà không nói gì thêm nữa.

Prev
Next

Bình luận cho chương "#11."

Theo dõi
Login bằng
Login
Cho phép tạo tài khoản
Đăng nhập bằng Google để bình luận truyện!
Không đồng ýĐồng ý
Thông báo của
guest
Login bằng
Cho phép tạo tài khoản
Đăng nhập bằng Google để bình luận truyện!
Không đồng ýĐồng ý
guest
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Like nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
ads
  • Metruyen
  • Vidian
  • Giới thiệu
  • Quy Định Về Nội Dung
  • Privacy Policy
  • Liên Hệ
  • Truyện H
  • Truyện Tiên Hiệp
  • wikitruyen

Website hoạt động bởi Giấy phép truy cập mở được cấp phép bởi Creative Commons Attribution 4.0 International

© 2013 TOP Truyện Chữ Full Hay Mới Nhất. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to metruyen

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to metruyen

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to metruyen

wpDiscuz