metruyen
  • HOME
  • Truyện
  • Review Truyện
  • Giới thiệu
    • Liên hệ
Tìm truyện
Đăng nhập Đăng ký
  • HOME
  • Truyện
  • Review Truyện
  • Giới thiệu
    • Liên hệ
  • Metruyen
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Tàng Tình - Chương 3

  1. Metruyen
  2. Tàng Tình
  3. Chương 3
Prev
Next

Đệ tam chương

“Ngươi vẫn còn cười!”

Trên quan đạo, một chiếc xe ngựa đạp tuyết mịn chạy qua, gió xe ngựa kéo theo, làm khiến cho hoa lê tích tại đầu cành sột soạt rơi xuống.

Người nói chuyện đang đánh xe, roi ngựa quất một cái vào mông ngựa, tiếng vang “bộp bộp” thể hiện y lúc này đang tâm tình không tốt.

Lăng Thanh trừng y, “Ngươi thấy ta đang cười chỗ nào?”

Người đánh xe không quay đầu lại nói, “Trong lòng ngươi đang cười.”

Lăng Thanh có chút chịu không nổi quay đầu sang bên kia, cọng cỏ đuôi chó đã khô rụng biến vàng cầm trong tay vụt lên vụt xuống, nhớ tới tình huống lúc đó, chung quy nhịn không được khóe miệng không dấu vết nhếch lên.

“Xem, ngươi quả nhiên cảm thấy vậy rất buồn cười.” Bên cạnh thanh âm tức giận lại truyền tới.

Lăng Thanh lại quay đầu về, “Ai kêu ngươi nhận lầm người trèo sai giường?”

Người nọ thở phì phì cãi lại, “Có ai giống ngươi đi thanh lâu muốn hai gian phòng?”

“Người nào bảo ngươi lén lút đi theo ta?”

Người nọ không lên tiếng, nhưng vẫn là khuôn mặt hài tử đương cáu kỉnh kia.

Lăng Thanh cứ nghĩ tới tình hình đêm hôm trước là không nhịn được lại muốn cười, Yên Vân Liệt tưởng rằng trong phòng sát vách chính là mình, lần mò lên giường của đối phương, kết quả “Miên Ý” phát tác, đúng lúc đối phương vào lúc này giật mình tỉnh lại, đột nhiên phát hiện mình bị cái bóng tối như mực đè nặng, nhất thời sợ đến mất hồn mất vía, Yên Vân Liệt phát giác nhận lầm người, bản thân cũng bị dọa không nhẹ.

Chỉ mong người nọ sau này không có bóng ma với thanh lâu…

Lăng Thanh suy nghĩ trong lòng lại liếc mắt nhìn khuôn mặt Yên Vân Liệt, thì ra “Miên Ý” biến dị phát tác là như vậy… Khó trách y chết cũng không chịu nói với mình.

Yên đại giáo chủ tự cao phong lưu tiêu sái, tuấn mỹ không gì sánh bằng, không chỉ cả khuôn mặt sưng giống như đầu heo, còn mọc mẩn màu đỏ nho nhỏ khắp người, đúng là một chuyện… đầy thê thảm… Phì ha ha ha!

Lăng Thanh không dám cười lớn, thế nhưng nghẹn lại rất thống khổ, hắn quay về nhất định phải nói với Linh Quân, đoán chừng Linh Quân chắc chắn sẽ cười đến lăn lộn.

Bên kia sắc mặt của Yên đại giáo chủ vẫn còn chưa hết mẩn chỉ có thể dùng khó coi để hình dung, hiển nhiên cũng bởi vì giễu cợt của Lăng Thanh chọc tức.

Lăng Thanh dựa vào thùng xe ngồi một lát, một đường chỉ có tiếng móng ngựa “cộc cộc cộc” cùng với bánh xe “lọc cà lọc cọc”, cũng rất nhàm chán, hắn liền cầm cỏ đuôi chó trong tay đưa đến dưới mũi Yên Vân Liệt gãi gãi.

Yên Vân Liệt cau mày vung tay đẩy cỏ đuôi chó ra, một bộ hờ hững.

Lăng Thanh không buông tha, lại quấy nhiễu, Yên Vân Liệt lại đẩy, như vậy hai, ba lần, Yên Vân Liệt đột nhiên đưa tay qua kéo Lăng Thanh đến trước mặt đặt lên đùi mình, đầu đè xuống, dùng nước bọt rửa mặt cho hắn mới thỏa mãn buông ra.

Prev
Next

Bình luận cho chương "Chương 3"

Theo dõi
Login bằng
Login
Cho phép tạo tài khoản
Đăng nhập bằng Google để bình luận truyện!
Không đồng ýĐồng ý
Thông báo của
guest
Login bằng
Cho phép tạo tài khoản
Đăng nhập bằng Google để bình luận truyện!
Không đồng ýĐồng ý
guest
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Like nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
ads
  • Metruyen
  • Vidian
  • Giới thiệu
  • Quy Định Về Nội Dung
  • Privacy Policy
  • Liên Hệ
  • Truyện H
  • Truyện Tiên Hiệp
  • wikitruyen

Website hoạt động bởi Giấy phép truy cập mở được cấp phép bởi Creative Commons Attribution 4.0 International

© 2013 TOP Truyện Chữ Full Hay Mới Nhất. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to metruyen

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to metruyen

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to metruyen

wpDiscuz