Tàng Tình - Chương 2
Đệ nhị chương
Tư Tần đánh cái ợ no nê, không chịu ăn nữa, Yên Vân Liệt đưa tay ôm bé đi, để cho Lăng Thanh tự mình ăn cơm.
“Lăng Thanh, ngươi thực sự muốn đi Ung châu?” Yên Vân Liệt vỗ lưng Tư Tần hỏi hắn.
Chiếc đũa của Lăng Thanh dừng một chút, “Tỷ nói như thế nào cũng là một nữ lưu yếu ớt, Chiêu nhi còn đang trong tã, ngươi bảo bọn họ dẫn quân Kỳ gia đi đối phó với địch như thế nào?”
“Thế nhưng trong bụng ngươi có hài tử, Nguyễn Tố Tuyết cũng không phải không biết.”
Nhắc tới đây Yên Vân Liệt liền giận, mình và Lăng Thanh kiếp trước là nợ Kỳ gia sao? Lúc trước Nguyễn Tố Tuyết còn trách cứ mình không để ý ý nguyện Lăng Thanh làm cho hắn lại lần nữa mang thai, kết quả quay người lại muốn Lăng Thanh đi loại địa phương nguy hiểm đó.
Hai người bọn họ, vô luận là ai cũng không có biện pháp lại chịu đựng cái loại đau đớn cắn tâm khoét cốt, dường như trời đất sụp đổ khi một lần mất đi hài tử ấy nữa, Lăng Thanh thủy chung chưa hoàn toàn ra khỏi bóng ma mất đi hài tử, mà chính mình… cũng chưa từng tha thứ cho bản thân.
“Tỷ tỷ đương nhiên sẽ không cho ta đi, nhưng ta sao yên tâm được? Hơn nữa Đông Ly đại ca đang yên lành, không biết nguyên nhân gì đột nhiên xuất môn, lại mất đi tin tức tại Ký châu, ta lo hắn có lẽ xảy ra chuyện gì… Ngươi yên tâm, y thuật của tỷ tỷ không dưới Viên Bất Quy, nàng sẽ để ý hài tử chu toàn.”
Trong lòng Yên Vân Liệt có chuyện nhưng không dám nói, y tin Nguyễn Tố Tuyết sẽ chiếu cố tốt hài tử trong bụng hắn, bởi vì lúc Lăng Thanh mang thai hài tử chính là Nguyễn Tố Tuyết ở bên cạnh hắn, đồng thời cũng dạy Lăng Thanh rất nhiều việc. Nhưng Yên Vân Liệt sợ chính là… Lăng Thanh liều mạng liền hoàn toàn không để ý chính mình.
“Ta cùng đi với ngươi.” Yên Vân Liệt nói với hắn, sau khi thu được ánh mắt không dám tin của Lăng Thanh, y lại ngữ khí kiên định nói một lần, “Ngươi để cho ta theo đi, nếu không ngươi nói cái gì ta cũng không yên lòng.”
Sống chết của Đông Ly Mộ Vân y mới không thèm quan tâm, lúc trước hắn ta hạ cổ với Lăng Thanh mới dẫn đến biến cố liên tiếp về sau, khoản nợ này mình còn chưa có tính sổ với hắn. Sau khi nghe tin tức Đông Ly Mộ Vân mất tích, y còn ước gì hắn là chết không có tung tích, nhưng mình sao có thể mặc kệ để Lăng Thanh một người đi cái loại địa phương đó mạo hiểm?
Thấy Lăng Thanh trầm mặc, trên mặt lộ ra do dự, Yên Vân Liệt đưa tay nắm tay Lăng Thanh vào lòng bàn tay, trầm giọng nói, “Lăng Thanh… Ta muốn ngươi biết, Ung châu thế nào, nước Triệu ra sao, thậm chí thiên hạ này thuộc về ai tương lai thế nào… ta đều không quan tâm, ta chỉ quan tâm Lăng Thanh của ta lúc này có bình an hay không, không còn gì khác…”
Lăng Thanh cảm thấy trong lòng có cỗ sóng nóng dâng trào, hắn biết Yên Vân Liệt người này không thiếu nhất chính là lời ngon tiếng ngọt đầy bụng lời âu yếm.
Y có thể nói với mình dưới Thập Quân sơn cho dù mình thịt nát xương tan, y cũng sẽ từng mảnh cốt, từng sợi tóc nhặt mình về; có thể gác Quy Mộng trên cổ dùng mạng đổi tung tích của Tần Lâm; có thể nói cho mình, nếu như mình hận y tận xương, y có thể đi chết…