Tàng Tình - Chương 17
Đệ thập thất chương
Trong đường ngầm bên kia, Yên Vân Liệt ôm Lăng Thanh đi một trận quanh co khúc khuỷu, không có bản đồ cũng không biết bây giờ mình đang ở đâu, tiếng nước thật ra đã nghe không thấy.
Yên Vân Liệt đặt Lăng Thanh xuống đất, lấy hỏa chiết tử ra chiếu chiếu bốn phía, phát hiện trên tường có ngọn đèn liền thử đốt, không ngờ còn có thể sáng.
Ngọn lửa bằng hạt đậu chiếu không xa lắm, ánh sáng lờ mờ, chỉ có thể nhìn thấy hai đầu địa đạo là một mảnh đen tuyền. Yên Vân Liệt ngồi xổm xuống trước người Lăng Thanh, nghiêng đầu, trong mắt tràn đầy tình yêu quan sát hắn, nhìn hồi lâu, đưa tay ra vuốt vuốt tóc bên mái hắn, lúc này mới giải hôn huyệt của hắn.
Lăng Thanh tỉnh lại, mờ mịt một lúc mới ý thức được mình đang ở đâu, nhìn thấy Yên Vân Liệt trước mặt, giơ tay lên chính là một chưởng đi qua, sau đó muốn đứng dậy, Yên Vân Liệt một phen kéo hắn.
“Buông tay! Ta muốn đi cứu Đông Ly đại ca!”
“Lăng Thanh!”
Yên Vân Liệt mắt thấy sắp không kéo được hắn, xoay người đè Lăng Thanh dưới thân.
Một thân công phu của Lăng Thanh thi triển không được, liền đá chân vung nắm đấm về phía Yên Vân Liệt, Yên Vân Liệt bị đánh mấy cái, nhưng không chịu buông tay.
Lăng Thanh giãy giụa đến hết cả hơi sức, cuối cùng cũng dừng tay chân lại, nằm ở đó thở dốc ngụm lớn, Yên Vân Liệt hơi buông ra một chút, nhưng vẫn dùng khuỷu tay chống mặt đất, giam hắn giữa khuỷu tay mình.
“Đông Ly Mộ Vân làm như vậy luôn có dụng ý của hắn, ngươi bây giờ trở lại, chẳng phải là uổng hảo ý của hắn?”
Lăng Thanh thở phì phì nhìn về phía y, trong mắt còn bốc lửa, nhưng nghe Yên Vân Liệt nói xong dần dần tỉnh táo lại, chỉ là biểu tình trên mặt trên mặt rất khổ sở.
“Hi vọng Đông Ly đại ca không sao.”
Yên Vân Liệt gật gật đầu, “Chúng ta cũng phải mau chút rời khỏi nơi này, lăng mộ này xem ra sắp sụp rồi.” Tiếng “ù ù” vừa rồi còn nghe không được lập tức vang lên, tựa hồ tại chỗ ngay phía sau bọn họ không xa.
Lăng Thanh nghĩ nghĩ, không phản đối, lúc đang muốn đứng dậy, để ý vết thương trên mặt Yên Vân Liệt, là vừa rồi mình quá suốt ruột đánh, không khỏi vươn tay vuốt lên.
Yên Vân Liệt bị cử động này của hắn khiến cho sửng sốt, lập tức hiểu biểu tình của Lăng Thanh, vươn tay đè tay hắn lại, cười nói, “Ngươi ra tay từ trước đến giờ cũng không có chừng mực, vẫn cảm thấy đánh bị thương mặt ta mới có thể làm cho ngươi yên tâm?”
Lăng Thanh đỏ mặt, ánh mắt lóe lên một cái, khẽ nói, “Xin lỗi… Nhất thời suốt ruột, không để ý nhiều như vậy.”
Khóe miệng Yên Vân Liệt càng cong hơn, sáp vào một chút, “Ngươi hôn ta một cái, ta sẽ không nhớ trong lòng.”
Cách một bức tường, truyền đến tiếng vang rất lớn, không biết là cái gì đổ xuống, ngay cả mặt đất cũng bị rung chuyển.