Tàng Tình - Chương 14
Đệ thập tứ chương
Tiếng gió gào thét thê lương chói tai, lều dựng lên chống không được bao nhiêu sức gió, đống lửa nảy lên kịch liệt dường như bất cứ lúc nào cũng có thể dập tắt.
Tiết Ký Phong lấy ra túi rượu mang theo tùy thân, hung hăng rót một ngụm, há miệng hơi có chút thỏa mãn hà một cái, xoay người đưa túi rượu cho Lăng Thanh, “Ít nhiều uống một chút cho ấm người.”
Lăng Thanh lắc lắc đầu.
Tiết Ký Phong bẹp miệng, lại đưa cho Đông Ly Mộ Vân. Đông Ly Mộ Vân nhận lấy, cùng với An Dương vương hai người đều tự uống một ngụm.
Nguyễn Tố Tuyết bảo bọn họ mang nhiều người, nhưng nghĩ đến nhiều người nhiều miệng, không phải là không tin kỷ luật quân Kỳ gia nghiêm minh, nhưng dù sao ai cũng không biết kia phía dưới sẽ có cái gì, sẽ phát sinh cái gì, nghĩ đến điểm này, Đông Ly Mộ Vân vẫn đề nghị không nên mang những người khác, võ công của mấy người bọn hắn đủ để ứng phó biến cố đột phát, người nhiều, trái lại liên lụy.
Đối với điều này, Nguyễn Tố Tuyết cũng không có dị nghị nữa, chỉ bảo bọn họ cẩn thận, tình huống không đúng về trước hẵng nói.
Sắc trời dần dần tối, trừ chỗ bọn họ có chút ánh sáng, bốn phía từ từ chìm vào trong bóng tối, không bờ bến, như có vô số mãnh thú trốn trong đó, sẽ chờ đến khi tia sáng cuối cùng chìm vào phía tây, cuộn trào mãnh liệt mà ra.
Lăng Thanh nắm thật chặt áo choàng trên người, phía dưới áo choàng, tay khẽ ấn lên bụng mình.
Từ dưới Thiên Tuyệt sơn vẫn có Yên Vân Liệt ở bên cạnh, lạnh ấm cũng có y chăm sóc, bây giờ mới phát hiện mình đã quen ỷ lại Yên Vân Liệt.
Cho dù y cũng có lúc trẻ con, nhưng nghĩ kỹ, y xác thực vẫn đang nỗ lực, nỗ lực làm một người yêu tốt, phụ thân tốt, nỗ lực càng thêm ổn trọng và đủ đáng tin cậy, cũng nỗ lực làm cho mình dỡ xuống cảnh giác trước mặt y, cảm nhận được cảm giác an toàn từ y…
Vì thế bất tri bất giác lại bắt đầu quen với dịu dàng Yên Vân Liệt dành cho mình, sẽ không sinh ra cảm xúc thấp thỏm và dè dặt khi vừa bắt đầu sống chung với nhau với Yên Vân Liệt.
Mình khi đó, luôn luôn ôm suy nghĩ Yên Vân Liệt ở bên mình là bởi vì hài tử, giữa bọn họ đã từng yêu nhau thật sâu, cũng hận đến khắc cốt ghi tâm, nhưng chúng đều là cách một tầng sa, hai bên đều không thấy rõ.
Mà mình bây giờ, bất an lúc đầu đang dần dần tiêu tan trong tình yêu càng ngày càng sâu đậm của Yên Vân Liệt, từ thâm tình y biểu hiện ra trong lời nói và việc làm đối với mình, không thua gì đối với “Tần Lâm” khi đó, thậm chí còn sâu hơn, quấn chặt hai bên, không ngừng từng chút kéo gần khoảng cách nhìn không thấy giữa hai người đó… Mà mình cũng từng bước buông tâm tư, thỉnh thoảng sẽ bộc lộ một chút tính tình vốn có trước mặt Yên Vân Liệt.
Lúc trước luôn cho rằng hai người bọn họ sau khi trải qua những chuyện đó còn có thể bên nhau, chỉ là bởi vì luyến tiếc hài tử, hài tử là ràng buộc, là sợi dây duy nhất gắn bó giữa bọn họ, nếu như không có Tư Tần, hoặc là Tư Tần không cần hai người bọn họ bảo vệ, như vậy giữa hai bên cũng sắp đi đến điểm cuối.