Tàng Tình - Chương 1
Thời gian trong cuốn này là khoảng thời gian ngay trong phiên ngoại Miên Ý, Lăng Thanh vẫn còn đang mang thai bé Phượng Chứ nhé ^^
Bé Tư Tần vẫn rất dễ thương XD~
Đệ nhất chương
Vào đông ánh nắng sáng sớm xua tan hàn ý đã thoáng có phần thấm vào xương, soi sáng một phòng huân hương cuốn quanh, điềm nhiên khẽ nghỉ, cuối cùng không một tiếng động dừng trên giường.
Ánh sáng nhu hòa tinh tế phác quanh ngũ quan cùng đường nét tuấn đĩnh của người nọ trên giường, nhưng y lại có chút không kiên nhẫn giơ tay lên dùng cánh tay che trên mặt, dường như còn chưa muốn tỉnh lại từ trong giấc mộng.
Qua ước chừng nửa nén hương, Yên Vân Liệt mới tựa hồ thanh tỉnh, lật người, đưa tay sờ giường bên hông, không ngờ lại sờ thấy trống không.
Yên Vân Liệt mở mắt ra, có chút nghi ngờ nhìn giường đệm bên cạnh không có một bóng người, chân mày hơi nhăn, lòng trầm xuống tinh tế cảm thụ chốc lát, cảm giác được khí tức chảy xuôi bốn phía đang bị từng đợt quấy nhiễu, đồng thời có tiếng vang vung kiếm “vụt, vụt” truyền vào trong tai. Ngay sau đó, có chút hiểu rõ trầm một hơi, ngay sau đó hơi lộ ra vẻ bất đắc dĩ khẽ cười một tiếng, tiện tay cầm lên một cái áo khoác khoác lên, mở cửa đi ra ngoài.
Sương mù trên núi còn chưa hoàn toàn tan đi, Tương Tây nhiều mưa mà ẩm ướt, trong không khí mang theo hơi nước rất nặng, một tia tươi mát bùn đất hỗn tạp cùng với hương hoa như có như không, bỗng nhiên xông vào chóp mũi, làm cho người ta nhịn không được hít thêm. Yên Vân Liệt đứng ở cửa một hồi, lúc này mới thích ứng ánh sáng trước mắt.
Kinh Phong Tế Vũ lâu là lầu các cao nhất xây dựa vào núi trên Thiên Tuyệt sơn, đẩy cửa sổ ra liền có cảnh trí “có khi lên tận đỉnh, vọng xuống đám núi xanh” , một bên ngoài phòng là vách núi Thiên Tuyệt sơn, từ trên vách núi rủ xuống vô số dây mây.
Lúc này có một đạo bóng người giẫm lên cành dây mây tại chỗ cách mặt đất cao mấy trượng khẽ xoay nhẹ nhàng, trường kiếm trên tay mũi nhọn chợt quét, kiếm phong ào ào ra tiếng.
Yên Vân Liệt chắp tay sau lưng đứng ở nơi đó, nhìn Lăng Thanh sáng sớm không ở trên giường ôn tồn với mình, trái lại ở trong này chăm chỉ luyện kiếm như thế.
Nhưng đây có thể trách ai?
Cho Lăng Thanh vào Tàng Kiếm các của Thiên Tuyệt sơn chính là mình, lấy kiếm phổ thất truyền trân quý ra đây khoe khoang cũng là mình, kết quả Lăng Thanh nghiên cứu xong chiêu thức trên kiếm phổ, lại kiên nhẫn nghiên cứu Thiên Tuyệt kiếm không dùng kiếm chỉ bằng vào hai tay là có thể vung ra kiếm khí của Yên đại giáo chủ kia, sau đó kết hợp Vãn Nguyệt kiếm của chính hắn, thế nhưng sáng chế ra một bộ kiếm thức mới.
Lấy tuổi như Lăng Thanh có thể có giác ngộ như vậy, thân là người yêu của hắn, một phụ thân khác của hài tử bọn họ, Yên Vân Liệt hẳn là cảm thấy hết sức tự hào cùng vinh hạnh. Nhưng y hiện giờ không những không thỏa mãn, còn rất không hài lòng, loại thời gian này vốn là một tháng mới gặp nhau chưa được mấy ngày, chẳng lẽ không nên hảo hảo triền miên trên giường? Vì sao diễn biến thành loại tình huống mình sáng sớm thức dậy phải một mình đối mặt giường không thế này?