Tâm Nhận - Xuân Phong Lựu Hoả - #62. Ánh sáng đom đóm (2)
Buổi tối nhà trưởng thôn mở một bữa tiệc lớn, mời Trình Trì và bạn đến ăn cơm, đến lúc đó đội ngũ y tế cũng đến, hai ngày nay đội ngũ y tế đã tiến hành kiểm tra sức khỏe cho người dân trong thôn.
Người dân đối xử với những người bác sĩ mặc áo blouse trắng, cầm ống nghe hoặc máy đo huyết áp kiểm tra sức khỏe cho họ vô cùng kính trọng, khi nói chuyện với họ, đều nói năng nhẹ nhàng, ngay cả người phụ nữ đanh đá hay tên côn đồ thô bỉ nhất trong thôn, khi đối mặt với bác sĩ y tá mặc đồ trắng, đều đỏ mặt, đều che miệng nói khẽ.
Đương nhiên, bọn họ đối xử với Trình Trì cũng vậy, một phần là yêu mến, phần lớn là kính trọng.
Bác sĩ với giáo viên, người trước có thể chữa trị cơ thể họ, mà người sau, lại chữa trị linh hồn họ.
Trước khi ăn cơm, Dương Tĩnh kéo Trình Trì vào trong phòng, lấy một cái hộp nhỏ màu trắng ra, đưa cho Trình Trì:” Này, trước đó tớ từng nói, sẽ mang cho cậu một bộ váy đẹp, cậu thử xem.”
“Ồ!” Trình Trì kinh ngạc cảm thán một tiếng, nhận lấy hộp quà màu trắng kia, trên hộp quà còn thắt một cái nơ lụa màu đen.
Cô tháo dải lụa, mở hộp quà ra, bên trong chiếc hộp lót nhung, có một bộ váy dài màu xanh đậm nằm yên tĩnh ở đó, làn váy lóng lánh kim tuyến, nhìn trông giống như bầu trời đêm phủ đầy sao, nhưng màu xanh đậm lại không giống đêm tối, mà giống cực quang ở Bắc Cực, là màn đêm rực rỡ sắc màu, vô cùng xinh đẹp.
Trình Trì lấy váy ra, chỉ cần sờ chất vải, từ cảm giác có thể biết được, giá trị bộ váy này vô cùng xa xỉ.
Trình Trì ôm bộ váy vào trong ngực, vô cùng yêu thích, nhìn về phía Dương Tĩnh: “Sao cậu biết tớ thích như vậy!”
“Hì hì.” Dương Tĩnh cười: “Trình độ thưởng thức của cậu mười mấy năm cũng không thay đổi, chỉ thích mấy thứ bling bling như vậy, thật tầm thường.”
Trình Trì mếu máo: “Cậu nói cứ như hiểu tớ lắm ấy.”
“Không phải tớ, có người hiểu cậu…” Dương Tĩnh đột nhiên dừng lại, lời nói bị anh ấy cứng nhắc nuốt xuống.
“Hả, cái gì?”
“Không có gì, bộ váy này có tên đấy.” Dương Tĩnh nói: “Tên là bầu trời sao.”
Trình Trì nhìn nhãn mác váy, bên trên ghi Starry Sky.
Bầu trời sao.
“Tớ chưa từng nghe thấy tên nhãn hiệu này!” Trình Trì nói.
“Nhãn hiệu mới, được rất nhiều người trẻ tuổi ưa chuộng.”
Trình Trì gật đầu, không nghĩ nhiều, trải váy ra giường, thưởng thức lại một lần nữa: “Cái váy này tựa như bầu trời sao.”
“Cái váy này cũng tên là bầu trời sao.” Dương Tĩnh nói: “Hãng quần áo này rất đặc biệt, mỗi một bộ quần áo đều có tên của mình, có thể là mánh marketing, nhưng bây giờ phần đông giới trẻ đều thích như vậy, nghe nói có nhiều tài khoản bán hàng trên mạng đều đã cháy hàng, nhưng bộ váy này, là độc nhất vô nhị, không sản xuất nữa, chỉ thiết kế cho cậu…”