Sweet Love - CHAP 11 : First kiss
1 buổi tiệc sang trọng đối với các tiểu thư thì đó dường như là 1 chuyện quá đỗi bình thường. Nhưng đối với JanDi và GaEul thì chuyện đó chẳng bình thường chút nào cả, từ nhỏ 2 đứa đã ghét chốn đông người. Nên cứ có tiệc thì trốn tiệt đố có ai tìm được, thế nên bây giờ đối với GaEul và JanDi thì đây là việc khiến 2 người khó thở nhất. Mọi con mắt nhìn chằm chằm vào người họ. JanDi đang đứng thì bị JunPyo kiên quyết lôi đi dù cô có chống trả quyết liệt thế nào đi chăng nữa, GaEul bị ở lại 1 mình. YiJung vì phải kiểm tra lại các sản phẩm nên GaEul kô tiện theo, còn JiHoo thì kô biết bốc hơi ở đâu rồi, WoonBin thì đang vui vẻ đi với cô người mẫu của anh ta. GaEul đành đứng 1 góc chờ, cô kô biết mình đang chờ cái gì, chờ ai ?? YiJung hay JanDi ??? GaEul đang đứng với hàng nghìn câu hỏi thì 1 cái gì đó đập vào chân cô. GaEul nhìn xuống, cô thấy 1 quả bóng, 1 cậu bé chạy đến :
– Quả bóng đó là của em _ Cậu bé trông bướng bỉnh chìa tay ra _ Mau trả em
– Em phải nói “làm ơn chứ” _ GaEul mỉm cười
– Kệ em trả đây _ cậu ta giựt lấy quả bóng từ tay GaEul rồi chạy đi. Rồi cậu trượt chân vấp ngã, do giây giầy của cậu bị tuột. Mọi người chỉ nhìn rồi quay đi 1 cách vô tình coi như kô thấy gì cả. GaEul thấy thế chạy đến chỗ cậu bé
– Em kô sao chứ ?? _ GaEul lo lắng cúi xuống hỏi
– Kô _ Cậu bé trả lời cộc lốc, rồi tự đứng dậy. Đôi mắt cảu cậu đỏ ửng lên, nhưng cậu đang nỗ lực để nước mắt kô rơi xuống. Cậu ta cúi xuống buộc dây giầy nhưng kô dược, có lẽ nước mắt đã đọng đầy nên cậu kô thể nhìn rõ. GaEul mỉm cười đặt 1 ngón tay giữ cho nút buộc cảu cậu bé. Cậu bé ngơ ngác nhìn cô
– Thế này có phải dễ dàng hơn kô ?? _ Cô mỉm cười
– … _ Cậu bé kô nói gì chỉ cúi xuống buộc nhanh giây giầy, đôi má của cậu hơi đỏ lên.
– Lần sau, nhớ phải nó ” Cảm ơn ” khi nhờ vả như vậy mới là 1 cậu bé đáng yêu _ GaEul cười rồi cô lấy tay quyệt nhẹ lên má cậu bé _ Em mau về với bố mẹ đi
GaEul đứng lên đi về chỗ cũ, bỗng cậu bé níu lấy váy cô
– Cảm … cảm ơn chị _ Cậu bé nói, 2 má cậu ửng hồng lên trông yêu vô cùng
– Kô có gì _ GaEul cười rạng rỡ nhìn cậu bé.
Nụ cười của cô khiến mọi người phải chú ý, nụ cười tươi tắn đáng yêu của cô hiến mọi người cảm thấy dễ chịu. GaEul dịu dàng cúi xuống :
– Chị tên GaEul vậy em tên gì ??
– Em tên Mason _ Giọng cậu nhỏ dần
– Tên em hay quá, em là con lai à ?? _ GaEul thốt lên – Thảo nào trông đáng yêu quá
– Chị kô cười em à ?? _ Cậu bé ngơ ngác nhìn lên _ Vì cái tên …
– Cười ?? Chỉ vì cái tên sao ?? _ GaEul bật cười _ Ôi thật là đáng yêu quá đi, mason, mason cái tên đó hay lắm.
– Thật sao ?? _ Mặt cậu bé bỗng trở nên rạng rỡ _ Là do mẹ em đặt đấy
– Vậy chắc mẹ em đẹp lắm nhỉ ?? _ GaEul hào hứng ùa theo