Quá Khứ Của Anh, Tương Lai Của Em - Chương 5
Nhớ phút giây hạnh phúc
Em bên anh, anh cũng bên em
Hai người bọn họ cùng nhau ở trong căn nhà bên bờ biển. Thời gian mấy ngày chầm chậm trôi qua. Thời Ô Hữu tập đàn tập hát, An Nhiên đọc sách rồi vẽ tranh. Sáng sớm cùng đi dạo bờ biển, tối đến cùng uống rượu và trò chuyện thâu đêm. Khoảng cách giữa hai người bọn họ dần dần thu hẹp lại. Khung cảnh ngọt ngào này quả thực rất đẹp, nhưng tiếc là nó không thể cứ kéo dài mãi mãi.
Vào một buổi hoàng hôn rực lửa, có hai bóng người ngồi trên bãi cát thủ thỉ tâm sự. Gió biển của tháng mười hai không hề ấm áp, nhưng trong lòng bọn họ thì nóng rực như mặt trời của mùa hè.
“Anh muốn được cùng em một lần đón Giáng Sinh.” – Thời Ô Hữu thở dài.
An Nhiên hai tay ôm đùi, má ấp vào gối, mắt hướng lên nhìn anh. “Em nghe nói Giáng Sinh ở Tân thành rất náo nhiệt, còn náo nhiệt hơn cả ngày tết nữa. Anh nói xem có đúng như vậy không?”
Thời Ô Hữu lắc đầu: “Anh cũng không biết nữa.”
Bây giờ đã là tám giờ đúng. Hai người đều biết chuyện gì sắp sửa xảy ra. Bọn họ đều có điều muốn nói với đối phương, nhưng chẳng ai chịu mở lời trước…
“Anh Hữu”
“Nhiên”
… cho tới khi cả hai đồng loạt lên tiếng.
“Anh nói trước đi”
“Em nói trước đi”
Cả hai cùng lúc bật cười.
“Ừm, vậy để em nói trước nhé.” – An Nhiên giành nói.
“Em nghĩ là mình có thể hiểu được,” – cô ngập ngừng, “tại sao bản thân sẽ yêu anh.”
Thời Ô Hữu nở một nụ cười nhẹ, khoác tay lên vai cô rồi lên tiếng: “Thực ra thì, anh biết được mình đã đi gần tới cuối con đường của hai chúng ta rồi. Nhưng mà em ấy, em thì vẫn còn một khoảng cách rất xa ở phía trước. Con đường của hai chúng ta tuy ngược nhưng lại có nhiều điểm tương đồng, đều là khởi đầu dễ dàng nhưng kết thúc thì gian nan. Em nhất định phải cố lên! Anh tin là em sẽ ổn thôi. À không, anh biết là em sẽ ổn thôi!”
Thời Ô Hữu quay sang nhìn người con gái bên cạnh. Trống rỗng. Cánh tay anh bỗng dưng nhẹ bẫng, không điểm tựa rơi thẳng xuống bãi cát. Cát bắn lên, rơi vào trong mắt anh, khiến anh phải lập tức nhắm nghiền mắt lại. Mấy hạt cát nhỏ này sao mà lại đau quá. Đau tới mức mắt anh chảy nước.
Nằm sõng soài trên bờ cát trắng, Thời Ô Hữu dõi mắt theo bầu trời sao đang tỏa ánh sáng mông lung huyền ảo. Mấy năm của hắn, đối với An Nhiên cũng chỉ là mấy chục ngày. Mỗi một lần cô ấy tới, tình yêu đối với hắn của cô ấy lại vơi đi một phần. Thật bi ai làm sao! Nhưng mà, tất cả những gì hắn có thể làm, chỉ đơn giản là chờ đợi.
Chờ đợi một phép nhiệm màu.
***
Nằm thẫn thờ trên bãi biển một tiếng đồng hồ, đợi tới khi trời đất đã tối sầm, Thời Ô Hữu cuối cùng cũng chịu đứng lên. Hắn là ca sĩ, tài sản lớn nhất chính là cái cổ họng. Khí trời tháng mười hai lạnh như thế này, cổ họng hắn có khỏe mấy thì cũng không chịu được.