Nghi Phạm Số 1 Của Ngài Cảnh Sát - (6)
Phòng bệnh trống hoác, lạnh lẽo. Thi thoảng có cô y tá thò đầu ghé thăm. Nhiếp Nghi không đến đây nữa. Cô đến một người thăm không có!
Đến ngày thứ ba, Chính Lan ghé thăm cô.
Trên người chị ta có vương một mùi hoa nhài thoang thoảng.
Chính Lan hôm nay không mặc đồ công sở nữa. Chị ấy mặc một chiếc váy đen dài, có cổ, hai tay xắn lên cao. Mái tóc ngắn năng động. Vẻ mặt dịu dàng luôn nở một nụ cười tươi.
Có lúc tia nắng chiếu tới, Lâm Băng đã tưởng Chính Lan là thiên sứ.
Chính Lan ngồi bên giường, tỉ mỉ gọt táo và lê cho Lâm Băng ăn.
“Chú Nhiếp Nghi đâu rồi ạ?”.
Không hiểu từ lúc nào, trong lòng Lâm Băng chỉ có Nhiếp Nghi. So với anh cả Lâm Trung của cô, thậm chí Nhiếp Nghi còn nhỉnh hơn chút chút. Bâng quơ thôi mà cô đã nghĩ đến anh.
“Chú ấy à? Bận lắm. Ngoài chuyện của em ra thì anh ấy còn có rất nhiều việc phải lo”.
Lâm Băng xụ mặt.
Không hiểu vì sao, Lâm Băng không thích cảm giác này. Chính Lan hệt như một người mẹ hiền từ, đảm đang, chăm sóc cho cô. Còn Nhiếp Nghi hệt như một ông chồng cần cù, chịu thương chịu khó, tỉ mỉ ra ngoài làm việc không quên báo với vợ mình đang làm gì vậy.
Lâm Băng bỗng thấy mình giống hệt như một đứa trẻ không hiểu chuyện. Có một con búp bê thích chơi, bỗng thấy ghét khi bị ai đụng đến.
Cần phải nhớ, Chính Lan là người đã giúp cô gặp Nhiếp Nghi, còn đang là người duy nhất đến đây chăm sóc cho cô.
Lâm Băng không có bất cứ lý do nào để ghét chị ấy.
“Em và Nhiếp Nghi cãi nhau à?”.
Cô nghĩ ngợi chốc lát, rồi gật đầu…
“Thảo nào cứ nhắc đến em là mặt Nhiếp Nghi cứ chù ụ ra. Yên tâm đi, anh ấy không giận ai lâu đâu. Thể nào mấy bữa nữa sẽ đến đây thăm em cho coi”.
Trong lòng Lâm Băng bị cào xước đi một mảnh. Thân thể không đau như trước nữa, nhưng cô chẳng tài nào nhúc nhích được mà đi đâu. Vệ sinh cũng cần có y tá dìu.
“Dạ… Chắc em đã làm chú ấy tức giận rồi”.
Chính Lan bật cười.
“Người làm anh ấy tức giận thì nhiều lắm” – Chị ta cười xa xăm, giống như đã đụng trúng một chủ đề thú vị, còn đưa miếng táo kia, trơn tru mớm vào miệng cho cô – “Nhiếp Nghi bình thường rất khó tính. Bọn chị hay nói, cứ thấy anh ấy là biết chắc tiệc sẽ tàn”.
Chính Lan không khó nhìn. Mặt chị ấy có hơi gầy, lộ rõ vẻ khắc khổ.
Lâm Băng không nhịn được mà tự véo má mình, cũng chẳng có lấy một miếng thịt.
“Chị Chính Lan à, còn chị thì sao? Chị là một người như thế nào? Gia đình chị có tốt không?”.
Lâm Băng chẳng hiểu sao mình hỏi đến những điều này.
Có lẽ vì Chính Lan thật sự là một người quá tốt đi, nên cô không nhịn được mà so sánh, có phải về mọi mặt chị ấy đều tốt hơn cô không?