metruyen
  • HOME
  • Truyện
  • Review Truyện
  • Giới thiệu
    • Liên hệ
Tìm truyện
Đăng nhập Đăng ký
  • HOME
  • Truyện
  • Review Truyện
  • Giới thiệu
    • Liên hệ
  • Metruyen
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Nghi Phạm Số 1 Của Ngài Cảnh Sát - (50)

  1. Metruyen
  2. Nghi Phạm Số 1 Của Ngài Cảnh Sát
  3. (50)
Prev
Next

Sau hơn mười phút chờ đợi, không có lấy một bóng người nào đến đây, Nhiếp Nghi kiên quyết đứng dậy, trở về đồn, mặc kệ Chính Lan ra sức ngăn cản.

“Cậu cứ ở đây, ăn cùng với mọi người. Tớ đợi không được, xin phép đi về trước!”.

“Khoan đã, bọn họ sắp đến đây rồi… Hay chúng ta…”.

Chính Lan tái mặt đuổi theo anh, nhưng vừa ra đến cửa thì cánh cửa đã đóng sầm lại trước mặt. Nhiếp Nghi rời khỏi đó, còn chẳng có một chút quan tâm xem cô có bị cửa kia đập trúng không, cứ thế mà đi thẳng.

Không hiểu sao bụng anh cứ cồn cào khó chịu, linh tính cứ mách bảo có chuyện gì đó không hay ở đây.

[Thật sự không có chuyện gì?]

Tin nhắn anh gửi đi từ tám phút trước, không thấy Lâm Băng trả lời.

Chân anh bước vội quay trở lại đồn, tựa như vừa mới thoát ra khỏi động bàn tơ vậy. Mùi thơm phức của đồ ăn bốc lên từ bên trong khiến anh càng nhanh hơn.

“Là ai dám ăn trưa ở trong đồn?”.

A Tả và A Hữu thấy anh thì như thấy ma. Trên tay vẫn còn đang cầm miếng kimbap liền vội vàng bỏ xuống, nghiêm trang đứng dậy, chấn chỉnh chào.

“Nhiếp đội…”.

Hai người họ trao đổi ánh mắt với nhau.

[Sao đội trưởng về sớm thế?]

[Tại anh nói cả đồn đi ăn nên chúng ta sẽ không bị phát hiện đó. Giờ thì toi rồi!]

“Ai cho hai người ngồi ăn ở đây?”.

Nhiếp Nghi trừng mắt lườm hai người họ. Ánh mắt rét căm, A Tả, A Hữu co rúm lại như cái nùi giẻ bị nhàu nát.

“Ăn xong, hai người viết biên bản rồi gửi cho tôi”.

“Nhiếp đội, vậy tiền thưởng tháng này…”.

“Đừng mơ tới nữa!”.

Anh mạnh miệng, nhấn chìm hết giấc mơ hão huyền của hai người họ. A Tả và A Hữu gần như muốn khóc, tiền lương cảnh sát vốn đã không nhiều nhặn gì rồi.

“Còn đứng đó làm gì? Mau đem ra ngoài ăn!”.

“Dạ, thưa Nhiếp đội”.

Ngữ khí của anh cứng rắn như thép, thật tình không chừa bất cứ chỗ nào cho người khác chống trả.

A Tả và A Hữu vội vội vàng vàng, bê cái cà mên định ra ngoài. Cái cà mên kia vô cùng chạm đến mắt của Nhiếp Nghi. Anh thấy thứ đồ đó vô cùng quen mắt. Còn không phải là hai cái cà mên mẹ anh đòi từ năm này qua tháng nọ đó sao?

Trong mấy năm qua thì đã có mấy lần, bà Lăng Yên làm đồ ăn rồi đem đến tận đồn cho anh. Nhiếp Nghi đều hứa sẽ trả lại, nhưng sự thật thì anh chẳng bao giờ chịu về nhà cả. Thế nên, số cà mên tích trữ trong nhà anh ngày một nhiều lên theo thời gian.

Nhiếp Nghi đã soạn ra sẵn để đó, chỉ chờ gặp Lăng Yên đưa trả nữa thôi nhưng chẳng lần nào anh nhớ nổi cả…

“Khoan!”.

A Tả và A Hữu đi được đến giữa đồn thì bị anh chặn lại.

“Hai cái cà mên đó, là của hai người hả?”.

Prev
Next

Bình luận cho chương "(50)"

Theo dõi
Login bằng
Login
Cho phép tạo tài khoản
Đăng nhập bằng Google để bình luận truyện!
Không đồng ýĐồng ý
Thông báo của
guest
Login bằng
Cho phép tạo tài khoản
Đăng nhập bằng Google để bình luận truyện!
Không đồng ýĐồng ý
guest
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Like nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
ads
  • Metruyen
  • Vidian
  • Giới thiệu
  • Quy Định Về Nội Dung
  • Privacy Policy
  • Liên Hệ
  • Truyện H
  • Truyện Tiên Hiệp
  • wikitruyen

Website hoạt động bởi Giấy phép truy cập mở được cấp phép bởi Creative Commons Attribution 4.0 International

© 2013 TOP Truyện Chữ Full Hay Mới Nhất. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to metruyen

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to metruyen

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to metruyen

wpDiscuz