metruyen
  • HOME
  • Truyện
  • Review Truyện
  • Giới thiệu
    • Liên hệ
Tìm truyện
Đăng nhập Đăng ký
  • HOME
  • Truyện
  • Review Truyện
  • Giới thiệu
    • Liên hệ
  • Metruyen
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Nghi Phạm Số 1 Của Ngài Cảnh Sát - (49)

  1. Metruyen
  2. Nghi Phạm Số 1 Của Ngài Cảnh Sát
  3. (49)
Prev
Next

Buổi sáng Nhiếp Nghi đi làm, Lâm Băng ở nhà ngủ gần hết nửa ngày, cho đến trưa do quá buồn chán nên cô định đứng dậy đi làm chút gì đó. Lâm Trung đã cắt hết toàn bộ thẻ của cô, Lâm Băng không order đồ ăn ngoài được, đành mở tủ lạnh, dùng ít nguyên liệu có sẵn của Nhiếp Nghi.

Lâm Băng định làm kimbap, liếc đồng hồ chỉ vừa qua mười giờ trưa. Cô bỗng nảy ra một ý định làm một hộp cơm tình yêu cho Nhiếp Nghi. Anh chắc chắn sẽ vui mừng và ăn rất vui vẻ.

Tuy nhiên, kỹ thuật dùng dao quá kém, Lâm Băng suýt chút nữa cắt trúng ngón tay mấy lần, nên cô loay hoay một lúc khá lâu ở trong bếp. Cuối cùng đến gần giờ nghỉ trưa của Nhiếp Nghi thì Lâm Băng đã làm xong, cô đến bữa trưa còn chưa ăn, gói ghém hai hộp cơm, bắt xe đến đồn cảnh sát chờ anh.

Biết bọn họ không thích cô nên Lâm Băng đi vào bên trong. Đội trời nắng chang chang, Lâm Băng khoác chiếc áo cardigan mỏng bên ngoài một chiếc váy thêu hoa li ti, đứng dưới bóng râm của cây cổ thụ nằm hơi chếch xéo với đồn cảnh sát một chút.

Cảnh tượng này thật quen thuộc. Còn nhớ mấy năm trước cô cũng đều đứng đây chờ Nhiếp Nghi thế này, mà anh chưa từng nhận ra…

[Chú Nhiếp, chú đi ăn trưa chưa?]

Điện thoại nháy lên, nhưng do mải thu dọn đồ đạc nên Nhiếp Nghi không để ý thấy. Một đám nhân viên lúc nhúc chưa cần chờ đến giờ ăn trưa đã thúc giục anh ra ngoài.

“Mấy người thực sự có làm việc hay không đấy?”.

A Tả và A Hữu chỉ dám lén nhìn. Kể từ sau không ít vụ hai người họ lẳng lặng bênh Lâm Băng thì đã bị cách ly ra khỏi các mùa vụ bát quái. Bọn họ đi ăn trưa cũng không rủ hai người họ theo nữa.

“Nhiếp đội, đã quá giờ nghỉ trưa rồi mà!” – Lục đội phó mất kiên nhẫn đứng bên ngoài – “Nhanh lên, cả đồn đều đang chờ anh đi đấy!”.

Nhiếp Nghi bị bọn họ chọc cáu. Anh rõ ràng cũng không phải là người hoà đồng gì, không hiểu tại sao trong đồn có dịp gì cũng cứ phải mời anh đi bằng được.

“Mấy người cứ đi trước đi. Nhắn tôi địa chỉ, tôi sẽ đuổi theo sau”.

Nhiếp Nghi mới nghỉ có mấy ngày. Vụ án trong đồn đều bị trì độn. Bao nhiêu việc chất đống, mỗi việc lọc lại hồ sơ và chứng cứ thôi đã tốn của anh một buổi sáng.

“Được! Vậy chúng tôi đi trước!”.

Lúc Nhiếp Nghi ra ngoài thì cả văn phòng chỉ còn lại mỗi A Tả, A Hữu, cùng Chính Lan. Vừa thấy anh thì Chính Lan đã ngay ngắn đứng dậy.

“Nhiếp đội, bọn họ dặn tôi ở lại chờ anh, sợ anh không biết đường đi đến nhà hàng”.

Nhiếp Nghi không bày tỏ thái độ gì, hai tay thờ ơ đút túi quần.

“Được, chúng ta đi!”.

Nhưng anh vừa đi được hai ba bước thì khựng lại.

“A Tả, A Hữu, hai cậu không đi chung à?”.

Hai người kia ngây ngốc nhìn Nhiếp Nghi như người lạ, không biết điều từ chối.

“Bọn họ… không có mời chúng tôi…”.

Prev
Next

Bình luận cho chương "(49)"

Theo dõi
Login bằng
Login
Cho phép tạo tài khoản
Đăng nhập bằng Google để bình luận truyện!
Không đồng ýĐồng ý
Thông báo của
guest
Login bằng
Cho phép tạo tài khoản
Đăng nhập bằng Google để bình luận truyện!
Không đồng ýĐồng ý
guest
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Like nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
ads
  • Metruyen
  • Vidian
  • Giới thiệu
  • Quy Định Về Nội Dung
  • Privacy Policy
  • Liên Hệ
  • Truyện H
  • Truyện Tiên Hiệp
  • wikitruyen

Website hoạt động bởi Giấy phép truy cập mở được cấp phép bởi Creative Commons Attribution 4.0 International

© 2013 TOP Truyện Chữ Full Hay Mới Nhất. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to metruyen

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to metruyen

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to metruyen

wpDiscuz