Nghi Phạm Số 1 Của Ngài Cảnh Sát - (44)
A Tả, A Hữu tuân lệnh của Nhiếp Nghi. Vừa rồi đã điều tra rõ ràng, tường tận hồ sơ của Khắc Long, tay chủ nhà đang bị tình nghi cướp đoạt bạn gái của ông chủ. Mặc dù sếp của bọn họ rõ ràng là đang lợi dụng việc công để làm chuyện tư, nhưng bọn họ có thể không tuân theo ư?
Hơn nữa việc này làm tốt, chắc chắn Nhiếp Nghi sẽ cất nhắc cho bọn họ một chân vào vụ trọng án nào đó. Dạo này anh có hơi lười biếng, các vụ án đều phân phó xuống cho bên dưới làm. Đồn cảnh sát hiếm khi thấy anh nhàn hạ như vậy.
Đa số đều đoán được, là do hồng nhan hoạ thuỷ.
Mấy tuần vừa rồi, nghe nói Nhiếp Nghi đều đi tuần tra ở khu chung cư gần nhà, thậm chí nhịn cả bữa, không buồn lên đồn. Cô gái nhỏ kia muốn giận anh cái gì, giận cũng thật lâu. Hoàn toàn không để cho anh chút manh mối nên làm gì tiếp theo.
Nhiếp Nghi hoàn toàn không có kinh nghiệm dỗ gái.
Điều tệ hơn là khu nhà cô bảo mật an ninh rất nghiêm ngặt. Cho dù là cảnh sát nếu không có lệnh cũng không được tuỳ tiện vào khám xét, hơn nữa ngay từ đầu anh đã báo cáo sai tên chủ nhà. Không phải là Lâm Trung mà là Khắc Long.
Tin này như một cây búa trực tiếp bổ thẳng xuống đầu của Nhiếp Nghi. Cô lại còn sống chung với một tên đàn ông khác.
Theo điều tra mà A Tả, A Hữu tự tay dâng lên cho anh, tên này chẳng khác nào một Lưu Giang thứ hai cả, đều nằm trong hội anh em tốt của Lâm Trung, đều là bạn cũ của Lâm Băng từ hồi còn ở bên Anh. Nghe nói là gia cảnh không tốt nên Lâm Trung mới để cho Lâm Băng đính hôn với Lưu Giang thay vì Khắc Long này.
“Nhiếp đội, tôi còn có được thêm thông tin này nữa!”.
“Mau nói đi!”.
A Hữu nhanh nhảu đáp.
“Tôi nghe nói tối nay Lâm Trung đã đặt một bàn ở trong nhà hàng sang trọng C ở trung tâm thành phố, nói là đặt cho sáu người, có cả nhà họ Khắc. Là phòng cao cấp nhất!”.
Nhiếp Nghi cau chặt mày lại.
“Điều này có gì lạ?”.
“Nhiếp đội, anh quan tâm tắc loạn rồi. Khắc Long nhiều năm ở bên Anh như thế, chính là vì muốn trốn tránh cha mẹ mình. Cậu ta là một trong hơn chục người con của nhà họ Khắc, còn là con của bà vợ cả. Cho dù thân thiết cách mấy, nếu chính Khắc Long đã không thích gia đình mình thì sao Lâm Trung còn phải đặt bàn cao cấp đi gặp bọn họ? Trừ phi…”.
Trừ phi, Lâm Trung muốn bàn chuyện gì lớn lao.
Mặc dù linh tính mách bảo Nhiếp Nghi có gì đó không đúng, nhưng anh vẫn không dám tin, Lâm Băng nhiều tuần không liên lạc với anh như vậy, còn dám đi lén phén với người khác!
“Không có chứng cứ gì chứng minh Lâm Băng có liên quan!” – Anh chống chế.
Lúc này thì A Tả lên tiếng.
“Thưa sếp, Lâm Trung đặt một bàn năm người, trừ ông bà Khắc, cậu Khắc Long và cậu Lâm Trung ra thì chỉ còn một chỗ nữa thôi!”.
Nhiếp Nghi mau chóng gạt đi.
“Không thể có chuyện này!”.
“Ban nãy, tôi đã nghe bảo vệ chung cư báo lại rằng, cô Lâm Băng đã cùng với Lâm Trung và Khắc Long rời đi rồi ạ!”.