Nghi Phạm Số 1 Của Ngài Cảnh Sát - (43)
“Băng Băng, em đi đâu cả đêm không về vậy hả?”.
Lâm Trung vừa thấy cửa mở đã lớn giọng trách mắng. Rồi khi trông thấy cô đi khấp khiểng, chân tay đều trầy trật, anh suýt chút nữa thì nổi điên.
“Nói mau! Đứa nào làm em ra thế này hả?”.
“Mấy tên côn đồ ngoài phố thôi… Bọn chúng đều đã bị bắt cả rồi!”.
Lâm Trung đi tới, dìu lấy Lâm Băng về phòng.
“Anh ơi, em có thể xin nghỉ phép mấy ngày được không?”.
“Em đúng là một đứa trẻ không có chí tiến thủ gì?! Nhận tiền xong quịt nợ”.
“Em đã thảm thế này rồi. Anh vẫn còn sức để mắng em ư?”.
Khắc Long là người duy nhất bênh cô.
“Con bé chỉ vừa qua mốc mười tám tuổi. Cậu cứ ép nó đi làm làm gì? Còn đang tuổi ăn tuổi học”.
Lâm Trung bất mãn.
“Còn không phải vì tôi muốn con bé nhanh chóng đứng vững ở trong tập đoàn để tôi đỡ phải lo ngay ngáy hay sao?”.
Lâm Băng nhảy lò cò, ngả ra giường. Đi có một chút thôi mà đã thấy rất mệt mỏi. Khắc Long đi vào trong cùng với cô. Bộ dạng quan sát rất tỉ mỉ, hệt như thanh tra đang đi khảo sát tình hình vậy.
Cái vali của anh vẫn còn đang để trơ trọi ở ngay trước cửa phòng kia.
“Khắc Long, anh không thể tha cho em được ư? Anh vừa về nước, còn chưa cả dỡ hành lý kia kìa!”.
“Làm sao tha được? Em là khách hàng trọng điểm và lâu năm nhất của anh mà. Vừa về đã thấy em trong tình trạng không được nguyên vẹn như thế, anh yên tâm được ư? Anh phải chắc chắn một điều rằng em không tự ý làm hại bản thân mình thì mới được!”.
Lâm Băng nằm nghiêng trên giường, hẩy hẩy bàn chân bị băng bó.
“Trông em giống người điên lắm ư?”
“Tại sao em hỏi vậy?”.
Khắc Long thở dài, kéo rèm lại, đi đến ngồi đến bên giường. Anh biết, nếu cố tình truy hỏi quá dồn dập, Lâm Băng sẽ bật lên chế độ phòng bị.
“Em không có chút nào giống người điên cả. Cả bên trong lẫn bên ngoài. Anh ngược lại cảm thấy em rất mạnh mẽ. Trải qua nhiều chuyện như vậy, nếu tinh thần không bị ảnh hưởng chút nào thì mới là điên đấy. Dĩ nhiên, đôi lúc em có chút kiệt sức cũng là điều dễ hiểu!”.
Khắc Long đưa tay, vuốt ve mái tóc dài óng ả màu đồng đang xoã tràn ra giường của Lâm Băng.
Cô ngẩng đầu, có hơi khó chịu nói.
“Anh… anh có nghĩ mọi chuyện xảy ra với Lưu Giang đều là do em làm cả không? Không hiểu tại sao nhưng em cứ thấy chuyện này vô cùng kỳ lạ. A Giang không phải người như thế, anh ấy ghét nhất là tính toán, không thể nào anh ấy mở ra một chuỗi mại dâm như thế, còn giết người… trốn ngục… Đây hoàn toàn không phải là con người của anh ấy!”.
“Cho dù là vậy thì chuyện này có liên quan gì đến em? Băng Băng, em đủ mệt mỏi rồi, không cần dây vào mớ bòng bong của người khác. Chẳng phải em rất tin tưởng Nhiếp Nghi hay sao? Cảnh sát sẽ trả lại sự công bằng cho Lưu Giang”.