Nghi Phạm Số 1 Của Ngài Cảnh Sát - (40)
Cả đồn cảnh sát hẹn trong một quán karaoke ở gần đó. Nghe nói cả quán đều được Nhiếp Nghi bao trong một đêm. Lâm Băng chớp mắt, đã được anh nắm tay đưa vào trong. Hình như là chỗ quen, mọi người đối với sự hiện diện của Nhiếp Nghi đều hết mực cung kính.
Chủ quán còn phải chạy ra để tiếp anh. Cái miệng của A Tả và A Hữu chắc đã không quản nổi. Tin tức về gia thế quá mức doạ người của Nhiếp Nghi chắc đã lan ra cả ngoài phạm vi thành phố rồi.
“Nhiếp đội, mọi người đã được sắp xếp ổn thoả ở bên trong cả rồi. Chỉ còn chờ mỗi ngài thôi đấy!”.
Chữ “ngài” này nói nghe thật chối tai.
“Được. Cám ơn ông!”.
Vị chủ quán kia trông rất có dáng dấp của Lâm Hiếu ngày trẻ. Bụng bia, cả người hơi thấp bé nên bước đi có chút nặng nề.
“Còn vị này là…?”.
Ông ta khó tránh không để ý đến cô gái thanh tú, xinh đẹp đang đứng đằng sau Nhiếp Nghi. Hai tay bọn họ đan chặt lấy nhau.
Hôm nay, Lâm Băng mặc một bộ đồ tweed màu xanh biển của Chanel, trông hệt như một vị tiểu thư bước ra từ các bộ phim nước ngoài. Ở cô toát ra một sự cao quý từ trong xương cốt, khiến người ta muốn chạm còn không chạm vào được. Đường nét trên khuôn mặt đều vô cùng hoàn hảo. Trong sáng nhưng không kém phần sắc sảo.
“Là bạn gái tôi!”.
Mỗi lần nghe Nhiếp Nghi nói câu này, trong ngực Lâm Băng tựa như có lẫn đường và mật ong đổ vào trong.
Cô cúi đầu, ngoan ngoãn nói.
“Chào chú ạ!”.
Ông chủ nghe thấy thế liền ngớ người. Vị tiểu thư kia còn rất trẻ.
“Tôi xin phép dẫn hai người đến phòng tiệc. Là loại phòng cao cấp nhất, rộng rãi nhất quán này của tôi!”.
Căn phòng tiệc kia nằm ở cuối dãy hành lang rộng lớn, nằm cách phòng vệ sinh không xa. Bên trong mọi người đều đã bắt đầu khai tiệc. Ánh đèn xanh đỏ nhập nhoà. Tiếng nhạc đì đùng nổi lên.
Vừa thấy Nhiếp Nghi, bọn họ đã xúm lại phấn khích đi đến.
“Nhiếp đội, cậu đã đến rồi đấy à? Làm sao mà đến trễ thế? Mọi người chờ cậu mãi”.
Khi nhìn thấy Lâm Băng, niềm vui trên mặt giảm còn một nửa.
“Con nhỏ này…” – Lục đội phó nhăn mặt, không giấu được sự khó chịu – “Con nhỏ này sao lại ở đây, là đến để phá đám à?”.
Cô rụt người, đã đoán chắc được bọn họ vẫn còn chưa chịu tha thứ cho mình.
“Lục đội phó… Chào ông…”.
Nhiếp Nghi cau có nhìn bọn họ.
“Thái độ vậy là sao? Các người mời tôi đến đây nhưng không hoan nghênh người của tôi đến có phải không?”.
Lâm Băng ngước mắt. Trông thấy toàn bộ những ánh mắt soi mói, không mấy thân thiện dưới màu đèn sặc sỡ lúc sáng lúc tối đang chằm chằm nhìn mình. Cô càng nép chặt vào người Nhiếp Nghi hơn.