metruyen
  • HOME
  • Truyện
  • Review Truyện
  • Giới thiệu
    • Liên hệ
Tìm truyện
Đăng nhập Đăng ký
  • HOME
  • Truyện
  • Review Truyện
  • Giới thiệu
    • Liên hệ
  • Metruyen
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Nghi Phạm Số 1 Của Ngài Cảnh Sát - (39)

  1. Metruyen
  2. Nghi Phạm Số 1 Của Ngài Cảnh Sát
  3. (39)
Prev
Next

“Băng Băng, em dậy chưa?”.

Lâm Trung vừa thò đầu vào thì bị một cái gối đập tới. Anh cười cười.

“Dạo này ngủ được rồi hả?”.

Lâm Băng không muốn trả lời, xoay người, vùi đầu vào gối. Hông cô vẫn còn ê ẩm, hai chân không khép lại nổi. Thật sự không có tâm trạng để nói chuyện với Lâm Trung.

“Anh còn định gọi Khắc Long về nước để chữa bệnh cho em. Vậy là không cần đến cậu ta nữa rồi?”.

Lâm Băng bực dọc, bịt miệng anh lại.

“Anh hai, sao hôm nay anh nói nhiều quá vậy?” – Cô nhăn mặt khó chịu – “Anh không thể để em ngủ nướng một ngày hay sao?”.

“Không được, dậy nhanh, sắp trễ giờ làm rồi đó!”.

“Em muốn nghỉ phép!”.

Một vật gì đó rơi ra khỏi tay Lâm Trung, rớt xuống trước mặt cô. Lâm Băng ngẩn ngờ.

“Điện thoại đời mới nhất, em có cần không?”.

Lâm Băng lập tức bật dậy khỏi giường, quên cả cơn đau dưới hông.

Chiếc điện thoại này trên thị trường còn chưa có bán, còn là điện thoại đang được thế giới săn lùng và mong đợi nhất hiện nay nữa. Lâm Băng không khỏi reo lên, đang định chộp lấy thì chiếc điện thoại bị giật đi mất.

Cô hụt hẫng nhìn Lâm Trung.

“Phải đi làm!”.

Cô bĩu môi, nói.

“Được thôi!”.

“Anh đã mua sẵn sim cho em rồi. Là sim lục ngũ, dãy số yêu thích của em. Săn mãi mới được đấy!”.

“Em cám ơn anh hai!”.

Hiện tại có cái bất tiện chính là, do Lâm Băng làm trợ lý của anh nên không có phòng riêng. Bình thường ngồi bên ngoài đều có rất nhiều người dòm ngó, soi mói.

Lâm Băng thật muốn gọi điện chọc Nhiếp Nghi một trận, nhưng đành phải chờ tan làm. Dưới cái nắng ấm áp của buổi trưa chiều, Lâm Băng nhốt mình trong con Porsche màu xanh biển, gọi điện cho anh.

Vài tiếng bíp bíp dài đằng đẵng vang lên, có tiếng nhấc máy và một chất giọng lạnh lùng vô cảm, cục súc vang lên.

“Ai?”.

Lâm Băng không nhịn được mà cười khúc khích.

“Anh yêu à…”.

Giọng nói thiếu nữ dịu dàng, trong trẻo như tiếng chuông gió ngân tinh linh bên tai.

Nhiếp Nghi đang ăn cơm trong căn tin bị nghẹn, ho sặc sụa, suýt chút nữa thì đã phun hết cả cơm ra. Mặt đỏ bừng. Đây là lần đầu thấy Nhiếp Nghi xấu hổ hoặc có phản ứng xúc động đến vậy.

Cả đồn đang dùng cơm trưa đều hiếu kỳ, giương mắt lên nhìn anh.

Nhiếp Nghi để ý đến ánh mắt mọi người, vờ tỏ ra điềm tĩnh.

“Có chuyện gì?”.

Ngữ khí không còn cục súc nữa nhưng vẫn rất thờ ơ.

Lâm Băng nũng nịu không chịu.

Prev
Next

Bình luận cho chương "(39)"

Theo dõi
Login bằng
Login
Cho phép tạo tài khoản
Đăng nhập bằng Google để bình luận truyện!
Không đồng ýĐồng ý
Thông báo của
guest
Login bằng
Cho phép tạo tài khoản
Đăng nhập bằng Google để bình luận truyện!
Không đồng ýĐồng ý
guest
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Like nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
ads
  • Metruyen
  • Vidian
  • Giới thiệu
  • Quy Định Về Nội Dung
  • Privacy Policy
  • Liên Hệ
  • Truyện H
  • Truyện Tiên Hiệp
  • wikitruyen

Website hoạt động bởi Giấy phép truy cập mở được cấp phép bởi Creative Commons Attribution 4.0 International

© 2013 TOP Truyện Chữ Full Hay Mới Nhất. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to metruyen

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to metruyen

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to metruyen

wpDiscuz