metruyen
  • HOME
  • Truyện
  • Review Truyện
  • Giới thiệu
    • Liên hệ
Tìm truyện
Đăng nhập Đăng ký
  • HOME
  • Truyện
  • Review Truyện
  • Giới thiệu
    • Liên hệ
  • Metruyen
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Nghi Phạm Số 1 Của Ngài Cảnh Sát - (30)

  1. Metruyen
  2. Nghi Phạm Số 1 Của Ngài Cảnh Sát
  3. (30)
Prev
Next

Còn Lưu Giang…? Còn Lưu Giang…? Còn Lưu Giang…?

Lâm Băng từng nói sẽ vì Lưu Giang mà sống chết không từ nan. Vậy mà mỗi một chuyện cỏn con là ở bên cạnh Nhiếp Nghi thì cô không chịu được. Cô đã phải mất bao lâu để từ bỏ khát vọng có được anh chứ?

Trong sáu năm ròng rã, mỗi một lần Lâm Băng chạy đến đồn cảnh sát là lại muốn đến gặp anh. Nếu không phải ngày đó đuổi theo anh đến mức còn lại nửa cái mạng, chỉ để nhìn anh đi theo người khác, cô thật sự sẽ cam lòng ư?

Còn tưởng suốt đời này sẽ không bao giờ gặp nhau nữa… Thật không ngờ.

Người duy nhất ở bên cạnh cô những lúc đó là Lưu Giang. Cô không thể phản bội anh được.

“Lâm Băng! Lâm Băng!”.

Cô giật mình vì bị điểm tên, vội vàng đứng dậy.

“Em làm gì mà ngẩn ra đó thế? Mau đi lên bảng làm bài tập!”.

Lâm Băng vội vội vàng vàng cắp sách đứng dậy, bước xuống bục giảng.

Thầy đã giảng đến đâu rồi trời ơi. Sách trên tay cô không ngừng bị lật giở, bỗng chốc rơi ra một tờ giấy. Lâm Băng ngẩn người.

Cô đâu có loại thói quen kẹp giấy vào sách thế này đâu? Bài giảng thường được cô ghi chép rất tỉ mỉ vào vở.

Lâm Băng đuổi theo tờ giấy bị bay xuống dưới gầm bàn kia, không nén được hiếu kì mà cầm lên xem đó là giấy gì.

Là một bức thư!

“Băng Băng,

Khi em đọc được bức thư này thì anh đã rời khỏi nơi này rồi. Băng Băng, xin lỗi vì đã không thể từ biệt em một tiếng. Anh không thể liên luỵ đến em được.

Đừng tìm anh. Con đường này là do anh tự mình chọn lựa. Em hãy sống tiếp cuộc sống của em. Một cuộc sống không có anh. Nếu em có tình cảm với Nhiếp Nghi, hãy cứ đến với anh ta. Anh sẽ luôn ủng hộ mọi việc em làm, vì Băng Băng em là bảo vật quý giá nhất trong lòng anh!

Ở lại và sống vui nhé.

Giang”

Cuốn sách trên tay Lâm Băng bị đánh rơi. Hai hàng nước mắt chảy ròng trên khuôn mặt.

Không! Không được!

Lưu Giang, anh ấy không thể đi.

Trước sự ngỡ ngàng của tất cả mọi người đang ngồi trong giảng đường, Lâm Băng chạy ù ra ngoài cửa, cặp sách không mang, một tiếng cũng không nói.

Hai chân dài sải nhanh dọc dãy hành lang dài dằng dặc của trường. Vừa lúc cô ra đến cổng trường thì trông thấy một chiếc xe đen vừa lăn bánh đi mất.

Chắc chắn là Lưu Giang!

Cô không quan tâm nữa. Đời này, kiếp này, cô sống chết cũng sẽ ở bên anh. Lưu Giang đi tới đâu, cô sẽ đi tới đó!

Lâm Băng bắt vội một chiếc taxi. Khung trời phía bên ngoài cửa sổ trở nên xám ngoét, mây đen vờn quanh. Cô u ám nhìn ra ngoài ô cửa, nhắn cho Lưu Giang một tin.

[Lưu Giang, đừng bỏ em đi có được không? Người duy nhất cần em trên đời này, chỉ còn có anh thôi. Xin anh, đừng bỏ lại em!]

Prev
Next

Bình luận cho chương "(30)"

Theo dõi
Login bằng
Login
Cho phép tạo tài khoản
Đăng nhập bằng Google để bình luận truyện!
Không đồng ýĐồng ý
Thông báo của
guest
Login bằng
Cho phép tạo tài khoản
Đăng nhập bằng Google để bình luận truyện!
Không đồng ýĐồng ý
guest
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Like nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
ads
  • Metruyen
  • Vidian
  • Giới thiệu
  • Quy Định Về Nội Dung
  • Privacy Policy
  • Liên Hệ
  • Truyện H
  • Truyện Tiên Hiệp
  • wikitruyen

Website hoạt động bởi Giấy phép truy cập mở được cấp phép bởi Creative Commons Attribution 4.0 International

© 2013 TOP Truyện Chữ Full Hay Mới Nhất. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to metruyen

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to metruyen

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to metruyen

wpDiscuz