Nghi Phạm Số 1 Của Ngài Cảnh Sát - (28)
Cô biết mình rất hèn khi đã dùng Lưu Giang ra làm lá chắn. Nhưng cô không có cách nào khác để thoát khỏi cảnh ngộ hiện tại.
Không đời nào Nhiếp Nghi thích cô.
Ngày trước anh đã chán ghét và xua đuổi cô đến thế mà. Anh thậm chí ở sau lưng nói cô mưu ma chước quỷ. Lâm Băng không biết anh thích điểm gì ở cô, nhưng chắc chắn không phải là về mặt con người. Anh từng nói anh thích kiểu người thánh thiện như Chính Lan.
Cô thì không được như vậy. Thế giới này không cho phép cô sống như vậy…
Lưu Giang còn đang ở trong tù. Cô không thể đứng núi này trông núi nọ được.
“Băng Băng!”.
Giữa bọn họ cách nhau một tấm kính mờ đục. Lưu Giang vừa xuất hiện trong phòng thăm tù thì mừng rỡ nhào cả người vào ô kính mỏng kia. Dáng vẻ đại thiếu gia ăn chơi ngày nào đã bị nhà tù bào mòn thành một bộ dạng, cằn cỗi tiều tuỵ. Lâm Băng không nỡ thấy cảnh này. Nhìn sâu vào đôi mắt của Lưu Giang, cô chỉ thấy trong đó mờ mịt, sâu thẳm trong đau khổ.
Đây là người đàn ông duy nhất ngoài Lâm Trung đã luôn yêu thương và bảo vệ cho cô.
“Băng Băng, em cuối cùng đã đến đây rồi… Anh còn sợ cả đời này sẽ không gặp được em nữa rồi chứ?!”.
Lâm Băng nuốt nước mắt nghẹn ngào.
“Sao thế được? Em làm sao có thể quên đi anh đây….?”.
Nói được đôi ba câu, không nhịn được mà lại bật khóc. Nếu có hai người mà cô muốn bảo vệ nhất trên thế gian này, dùng tính mạng để báo đáp, thì đó chính là Lâm Trung và Lưu Giang. Thà anh cứ lưu lạc ở đâu đó giống như Nhiếp Nghi, cô dù có phải hi sinh cái mạng quèn này thì nhất định sẽ làm gì đó!
Còn hiện tại…
Lâm Băng không biết mình làm sao đấu nổi pháp luật đây?!
“Anh thật sự đã giết Thái Vy ư?”.
“Anh không có!” – Lưu Giang thành thật nhìn vào mắt cô – “Cả thế giới này có thể không tin tưởng anh. Nhưng em thì không thể thế được!”.
Tay Lưu Giang cứ không ngừng lần sờ trên tấm kính ngăn giữa hai người. Ánh mắt sâu lắng, cầu khẩn.
“Băng Băng, anh thực sự không có làm… Bọn họ muốn bắt anh vào tù. Em nghĩ cách giúp anh với. Anh muốn ra khỏi đây… Băng Băng, anh muốn ra khỏi đây…”.
Lưu Giang khiến lòng dạ của Lâm Băng chua xót. Anh khóc một thì Lâm Băng phải khóc đến mười. Cô thực lòng muốn giúp anh, nhưng phải giúp bằng cách nào đây?
“Băng Băng, em giúp anh ra ngoài đi. Dù là một ngày thôi cũng được… Anh không muốn tiếp tục ở lại đây nữa!”.
“Đủ rồi! Đã hết thời gian thăm tù!”.
Nhiếp Nghi cắt đứt cuộc trò chuyện của hai người, dõng dạc tuyên bố. Lâm Băng chưa kịp nói thêm gì thì đã có hai người lính chạy vào, xách nách Lưu Giang kéo đi. Lưu Giang không ngừng vùng vẫy, gào thét, hoàn toàn không có tác dụng. Bộ dáng kia thảm thương tới mức khiến người khác đau lòng.