Nghi Phạm Số 1 Của Ngài Cảnh Sát - (22)
Do sợ hành tung tiếp tục bị bại lộ, Lục đội phó đã nghe theo lời của Lâm Băng, rải đinh trên con đường duy nhất đi tới nhà kho kia. Nhân lúc bọn họ sửa xe, không để ý, cô sẽ được đưa vào trong số những cô gái được đem đi bán. Tài xế của bọn chúng không hề phát giác được gì, còn mấy cô gái kia còn bận khóc lóc, hoảng sợ. Tay chân của họ đều bị trói chặt bằng dây thừng, miệng thì nhét vải. Trông thấy Lâm Băng đến, bọn họ cứ không ngừng giãy nảy lên.
Cô chột dạ, còn tưởng bản thân sẽ bị bại lộ rồi chứ?
Không ngờ gã tài xế kia quá sức ngờ nghệch, trông thấy đám con gái rối tung lên như gà bới tóc bị trói chặt ngồi trên đất thì không ngừng quát mắng.
“Lũ chúng mày bị sao vậy? Không thấy ông đây đang bận à?”.
Hắn ta hùng hổ đi tới, dùng sức mạnh xô ngã một cô gái ra bên vệ đường.
“Chúng mày mà còn làm loạn, thì đừng trách tao!”.
Cái xe bị hư ở cách cái nhà kho lớn kia không xa. Tên tài xế thân hình có hơi mập mạp thô lỗ kia đứng suy nghĩ một lúc, quyết định cột dây đem tất cả những cô gái kia cột lại thành một cục rồi cầm đầu dây dắt đi bộ về phía nhà kho.
Cô gái ban nãy bị hắn xô ngã. Trên tay ma sát vào mặt đường toàn đá sỏi bị xước đến be bét. Mấy cô gái kia thấy hắn quá thô bạo nên không buồn lên tiếng nữa.
Lâm Băng cứ như thế, trót lọt được đưa về nhà kho kia.
Gã tài xế bị chặn lại ngay trước cửa kho.
“Đi đâu đây?”.
“Giao hàng chứ đi đâu? Mau tránh ra!”.
Gã canh cửa kia mặt mũi bặm trợn, rất đỗi hung dữ.
“Mày không biết à? Đêm qua phát hiện có tai mắt của cảnh sát. Chúng tao đã không nhận hàng nữa rồi. Mau cút về đi!”.
Quả như dự đoán của La Thịnh kia, hắn nghe được từ nội bộ bên trong, nói với nhau rằng ở bên phía nhà thổ phía tây tỉnh X rất khó đối phó, đã nhiều lần bất tuân chỉ thị. Cho nên nếu nhà kho này thực sự đã chặn giao dịch hết, thì hi vọng duy nhất của bọn họ chính là xe của nhà thổ kia vẫn giao hàng.
“Các người nói hay lắm. Bộ đi kiếm hàng dễ lắm ư? Bọn tao đã gom mấy tháng trời mới được bao nhiêu đây đứa. Tụi mày giỏi rồi, thích nhận thì nhận, thích chặn thì chặn. Thật không coi ai ra gì!”.
Lũ kia tuy mặt mày bặm trợn nhưng mồm mép không cãi lại được tên tài xế này. Hắn ta năm lần bảy lượt muốn làm lớn chuyện, hết nói đến chuyện bên kia làm ăn không uy tín, đến nói chuyện xe của mình hư hỏng rồi, không về được nữa.
Phía bên kia sợ hắn làm ầm ĩ lên, đành nhân nhượng tiếp nhận lô hàng cuối cùng.
“Đại ca, tên này cứ muốn giao dịch cho bằng được!”.
Lâm Băng bị hắn kéo vào trong.
Đại ca của băng đảng này là một tên đầu trọc. Trên mắt hắn có một vết sẹo dài xuyên qua con mắt, là vết dao chém trượt. Lâm Băng vừa nhìn thôi đã thấy đau rồi.