Nghi Phạm Số 1 Của Ngài Cảnh Sát - (20)
Ổn định trong phòng ký túc xá xong xuôi, thay đồ đạc. Bọn họ bị gọi đến tập hợp dưới sân doanh.
Cái sân kia rộng lớn, đi từ dãy nhà này sang dãy nhà kia mãi không hết một vòng. Đừng nói tới ra căng tin mua đồ. Lâm Băng đi dưới cái nắng chói chang ra tập hợp thôi đã thấy mệt chết rồi.
Càng tệ hơn nữa là mấy ngày đầu đều là thực hành. Không phải trước đây đều lý thuyết trước, thực hành sau hay sao? Bỗng dưng bên bộ năm nay giở trò gì mà thay đổi xoành xoạch như vậy.
Cơ thể của Lâm Băng dạo này rất yếu ớt, không biết có qua được giai đoạn này không…
Đoàn quân di chuyển đến khu vực nhỏ để tập học buổi thực hành đầu tiên. Lâm Băng được thay một bộ đồ bộ đội. Áo và quần đều màu xanh lá. Cô đội cái nón nghiêng nghiêng. Tay áo được vén lên đến khuỷu, để lộ cánh tay trắng nõn nà. Tranh thủ lúc giáo viên còn chưa đến, Lâm Băng ngồi xổm trên đất, thơ thẩn chống cằm nghỉ mệt.
Cái sân này tuy rộng là vậy, nhưng lâu lâu mới có một ngọn gió liu riu thổi đến, khẽ lay những tán lá ven sân đung đưa. Tóc Lâm Băng được tết gọn để sang một bên vai. Tay mân mê cây cỏ dại trên tay. Gương mặt trắng hồng hào non nớt dễ thương, môi nhỏ hơi chu ra buồn chán nũng nịu. Đôi mắt sáng trong như vừa được gột rửa qua cơn mưa rào.
Nhiếp Nghi thấy cô từ xa, không khỏi say mê. Khoé môi không nhịn được mà hơi cong cong thành vầng trăng lưỡi liềm.
Vị trung sĩ đi kế bên phụ trách giảng dạy chính, trông anh như thế liền ngẩn người, lần theo ánh mắt say đắm của anh tìm được mỹ nhân nhỏ. Đôi má hắn theo đó đột nhiên ửng hồng lên.
Đáng yêu quá!
“Giáo viên đến!”.
Lâm Băng buông cây cỏ, phủi mông đứng dậy. Lúc ngẩng lên thì trông thấy một dáng hình cao lớn đứng đối diện. Anh mặc bộ quân phục rằn ri vô cùng thoải mái. Dưới chân là đôi bốt đen sáng bóng. Khuôn mặt dưới chóp nón sáng rỡ. Hai mắt vừa chạm nhau, khuôn miệng liền lộ ra ý cười.
Tim Lâm Băng cứ khó chịu nhịp như điên.
Cô dần như đang mất khả năng khống chế bản thân. Gió thoảng qua, mang theo chất giọng trầm thấp của anh khi gọi tên cô: “Băng…”.
“Lâm Băng! Sao còn chưa vào hàng đi!”.
Mọi người đều đã tập hợp, đứng xếp hàng ngay ngắn, còn có mình cô vẫn đang trơ trọi đứng riêng một góc trời ngơ ngẩn.
Ôi… Ngượng chết được. Hai má cô đỏ gay.
Sao Nhiếp Nghi lại ở đây? Đến dùng mỹ nam kế khuyên cô bỏ học đi ư? Thế thì không phải khuyên nữa đâu…
Anh rất chịu khó, do đi theo trợ giảng nên không có ghế. Anh có thể ngồi nhưng lại không ngồi, ngay thẳng đứng ở một bên, chắp tay ra sau, lộ ra đường cơ thể rắn chắc, khí thế phóng khoáng, hiên ngang. Khuôn mặt tuấn tú nhìn thẳng, không biết bao nhiêu thiếu nữ đang lao nhao nhìn anh.
Lâm Băng sợ mình hoang tưởng như lúc nãy, cứ không ngừng né tránh, mà không né được…
Cô nghe thấy xung quanh cũng có rất nhiều người hoang tưởng, không ngừng hỏi, anh ấy đang nhìn ai vậy, giống mình!