metruyen
  • HOME
  • Truyện
  • Review Truyện
  • Giới thiệu
    • Liên hệ
Tìm truyện
Đăng nhập Đăng ký
  • HOME
  • Truyện
  • Review Truyện
  • Giới thiệu
    • Liên hệ
  • Metruyen
Đăng nhập Đăng ký
Prev
Next

Nghi Phạm Số 1 Của Ngài Cảnh Sát - (16)

  1. Metruyen
  2. Nghi Phạm Số 1 Của Ngài Cảnh Sát
  3. (16)
Prev
Next

Đêm đó, Lâm Băng không về căn hộ kia, để Lưu Giang chở về nhà.

“Sao người em lạnh quá vậy?”.

Cô mệt mỏi, tựa đầu lên vai anh, không có chút sức lực nào.

“Lưu Giang, anh ôm em đi có được không?”.

“Ừ… Chúng ta vào nhà trước đã!”.

Lưu Giang chạy xuống xe, mở cửa cho cô. Lâm Băng phiền đến không muốn làm gì nữa, nhỏ nhẹ làm nũng với anh.

“Bế em…”.

Lưu Giang rất nghe lời, mau chóng đưa cô vào trong nhà.

“Là ai đã nói 6 tháng nữa mới dọn về vậy hả?”.

Lâm Băng mếu máo.

“Em hối hận rồi… Ngày mai em sẽ nhắn tin cho họ, nói em không mua nữa. Đằng nào thì cũng chưa đi công chứng!”.

“Em thực sự cắt đứt hi vọng với Nhiếp Nghi rồi?”.

Cô suy nghĩ trong chốc lát, rồi gật gật đầu.

Linh tính mách bảo, Nhiếp Nghi có gì đó không ổn.

Nhà của Lưu Giang rất lớn. Đây cũng không phải lần đầu cô đến đây. Có điều, nhà lớn như vậy mà ở có hai người, quá nhiều không gian trống, đáng sợ lắm. Cưới xong, cô chắc chắn sẽ thuyết phục anh đổi nhà mới. Nhỏ thôi là được.

Lâm Băng nằm trên giường, vùi đầu vào ngực anh. Lưu Giang biết cô không vui, nên cố tình nán lại. Mỗi lúc buồn thì cô đều rất dựa hơi người. Nghe thấy nhịp tim đều đặn của Lưu Giang, cảm nhận được thân nhiệt ấm áp, cô mới thấy an toàn hơn một chút.

“Nói anh nghe, giữa em và Nhiếp Nghi đã xảy ra chuyện gì rồi?”.

Cô lắc đầu, u ám nhìn bâng quơ.

“Không biết nữa. Chắc anh ấy cảm thấy em là đứa xấu xa nhất trần đời” – Cô ngây thơ, buồn tủi hỏi như một đứa trẻ – “Lưu Giang, anh có thấy em xấu xa lắm không?”.

“Ừ thì cũng có!”.

Cô giơ nắm đấm, đánh mạnh vào ngực anh. Cổ tay bị anh nắm lấy.

“Y như lúc này vậy!”.

Tay cô bị kéo tới. Cả người đổ về phía Lưu Giang. Đầu anh cúi xuống, cọ cọ vào mũi cô. Hai mắt hờ hững muốn khép lại. Tiếng thở của anh dồn dập nơi đầu mũi. Mi mắt cô nặng trĩu. Con ngươi mơ màng nhìn Lưu Giang.

“Băng Băng…”.

“Dạ?”.

“Anh muốn hôn em!”.

Lâm Băng không đáp, nhắm mắt thay cho câu trả lời. Khoé môi anh cong lên, xoay người nhấn chặt cô xuống giường. Cô bàng hoàng mở mắt.

“Không thể để em thoát!” – Anh lém lỉnh nói.

Cô bật cười. Mi mắt lại nhắm xuống, chờ một cảm giác mềm dịu lướt qua. Sau đêm nay, cô sẽ đem tất cả mọi thứ về Nhiếp Nghi chôn cất…

Ấy vậy mà hai môi còn cách nhau chưa đến một phân. Bên trong nhà đã vang lên tiếng chuông cửa dồn dập. Cả cô và anh đều giật mình đến ngây người.

Prev
Next

Bình luận cho chương "(16)"

Theo dõi
Login bằng
Login
Cho phép tạo tài khoản
Đăng nhập bằng Google để bình luận truyện!
Không đồng ýĐồng ý
Thông báo của
guest
Login bằng
Cho phép tạo tài khoản
Đăng nhập bằng Google để bình luận truyện!
Không đồng ýĐồng ý
guest
0 Góp ý
Cũ nhất
Mới nhất Like nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
ads
  • Metruyen
  • Vidian
  • Giới thiệu
  • Quy Định Về Nội Dung
  • Privacy Policy
  • Liên Hệ
  • Truyện H
  • Truyện Tiên Hiệp
  • wikitruyen

Website hoạt động bởi Giấy phép truy cập mở được cấp phép bởi Creative Commons Attribution 4.0 International

© 2013 TOP Truyện Chữ Full Hay Mới Nhất. All rights reserved

Sign in

Lost your password?

← Back to metruyen

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to metruyen

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to metruyen

wpDiscuz