Ngày Mai Vẫn Yêu Em - Mộng Tiêu Nhị - Chương 9: Hẹn hò.
Chương 9:
Dịch: Anh Đào🍒
Beta: Cá nhỏ🐳
Tưởng Vân Triệu cùng Bùi Ninh đi xa rồi Diệp Tây Thành mới thu tầm mắt lại gọi điện thoại cho Vạn Đặc: “Đợi tôi.”
Vạn Đặc vừa lên xe, anh ta ra hiệu cho tài xế: “Tổng giám đốc vẫn ở phía sau.”
Anh ta cảm thấy khó hiểu, Diệp Tây Thành không phải đi cùng Tưởng Vân Triệu và Bùi Ninh sao?
Diệp Tây Thành rất nhanh liền ra đến nơi, trợ lý Vạn hỏi: “Tổng giám đốc, anh đi đâu?”
“Công ty.”
Tài xế lái xe rẽ sang hướng khác.
Vạn Đặc suy đoán, Diệp Tây Thành tám phần là bị Tưởng Vân Triệu và Bùi Ninh ném lại.
Lúng túng vài giây, Diệp Tây Thành hỏi chuyện công việc: “Cuộc họp điều phối dự án vào thứ hai sao?”
Trợ lý Vạn: “Vâng. Doanh nghiệp Hi Hòa là Diêu Hi đại diện, Hạng Thị bên kia trước mắt vẫn chưa biết là ai.”
Mấy lần họp điều phối gần đây Hạng Dịch Lâm đều không tham gia, đoán chừng cuộc họp vào thứ hai này anh ta cũng không tham gia.
Diệp Tây Thành không quan tâm Hạng Dịch Lâm có đến hay không đến, bởi vì cuộc họp này chính anh cũng không tham gia.
Anh lấy điện thoại ra, vốn cho rằng Tưởng Vân Triệu sẽ giải thích hai câu, kết quả là điện thoại vẫn im bặt như không có tín hiệu.
Mãi cho đến năm giờ chiều Tưởng Vân Triệu cùng Bùi Ninh mới nói chuyện xong, hiện tại anh ta không có gì làm, Bùi Ninh thì đang sắp xếp lại các tài liệu liên quan đến dự án cho anh ta.
Tưởng Vân Triệu lười nhác vươn vai: “Cô nghỉ ngơi chút đi, không cần gấp đâu chút nữa làm cũng được.”
Bùi Ninh: “Tôi không mệt, đã quen rồi.” Công việc trong tay chưa hoàn thành trong lòng cô luôn bận tâm, làm cộng sự với Tề Cận Châu sáu năm, cô đã mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế của “Tề Thị”.
Tưởng Vân Triệu nói đùa: “Mấy năm này Tề Cận Châu bóc lột cô không ít, hôm nào tôi sẽ báo thù cho cô.” Sau đó nói: “Cô ngày nào cũng đảm nhiệm xoay chuyển như vậy không sợ cơ thể ăn không tiêu sao?”
Bùi Ninh: “Cũng bình thường. Sau khi hoàn thành xong một dự án tôi sẽ đi leo núi để xả stress.”
Hai người câu được câu không nói chuyện, chủ đề không biết thế nào lại quay vòng tới Diệp Tây Thành, Tưởng Vân Triệu đưa tay nâng cằm: “Tôi quen Diệp Tây Thành được gần hai mươi năm rồi, tôi phát hiện càng ngày tôi càng không hiểu cậu ấy, để tôi cho cô xem cái này.”
“Cái gì?” Bùi Ninh dừng gõ bàn phím.
Tưởng Vân Triệu đưa điện thoại của mình cho cô: “Cô tự xem đi.”
Hóa ra là cuộc trò chuyện giữa Tưởng Vân Triệu và Diệp Tây Thành, là một tuần trước.
Tưởng Vân Triệu: 【Vì để giúp cậu, tôi đã hủy cuộc hẹn quan trọng này với người ta rồi. Thứ bảy này cậu liền giả vờ đi công tác về, tôi đến nhà ga phía Nam đón Bùi Ninh. Lúc đó sẽ tiện đường cho cậu đi nhờ, buổi tối chúng ta cùng nhau ra ngoài chơi.】