Ngày Mai Vẫn Yêu Em - Mộng Tiêu Nhị - Chương 42: Bảo vệ cô.
Dịch: Anh Đào
Beta: Cá nhỏ
Sáng cuối tuần, sáng sớm Bùi Ninh đã chạy đến bệnh viện, sợ những thời gian khác sẽ gặp phải Hạng Dịch Lâm và bạn bè khác của Phan Kình Triết, gặp nhau ít nhiều sẽ ngại ngùng.
Cuối cùng bạn bè thì không gặp được mà cố ý lại gặp được Hạng Dịch Lâm.
Vợ Phan Kình Triết nằm ở phòng VIP, bên này quản lý vô cùng đặc biệt, sau khi đăng ký xong cô trực tiếp đi vào thang máy.
Tình cờ gặp phải một cửa thang máy đang từ từ đóng lại, cô vẫn cách đó một đoạn nên không gọi dừng lại.
Kết quả cửa thang máy lại mở ra, cô ngừng một lúc, bước qua đó.
Trong thang máy rất nhiều người, Bùi Ninh nói cảm ơn với người đứng bên cạnh nút ấn.
Sau đó có mới phát hiện ra bàn tay xương khớp từ phía sau, cô đột ngột quay đầu lại, phía sau bên trái, cô đứng gần Hạng Dịch Lâm, cánh tay anh ta rất dài, ấn tầng hai người ra.
Anh ta liếc mắt nhìn cô, rất nhanh thu hồi tầm mắt.
Đợi đến khi Bùi Ninh bình tĩnh lại thang máy đã dừng ở tầng hai.
Cô không ngờ rằng sáng sớm như này Hạng Dịch Lâm đã đến bệnh viện, bình thường rất ít khi đàn ông đến bệnh viện thăm các bà mẹ và trẻ sơ sinh, có thể là bởi vì anh ta cùng Phan Kình Triết quen nhau từ nhỏ, không cần xem như người ngoài.
Cô cho rằng như vậy.
Vợ Phan Kình Triết ở tầng 12, thang máy có người ấn dừng ở tầng 9, cô chuẩn bị dừng ở tầng này, đợi trưa thì qua lại vậy.
Đến tầng 9, Bùi Ninh ra ngoài cùng mấy người nữa.
“Ninh Ninh.”
Đằng sau có người gọi cô.
Chưa đợi Bùi Ninh nói, Hạng Dịch Lâm đã bước lên mấy bước: “Em đến thăm ai vậy?”
Bùi Ninh không thể nói chuyện với anh ta một cách đàng hoàng, “Hạng Dịch Lâm, anh…” Cô cho rằng anh ta cố ý dừng ở tầng này.
Phía sau còn chưa nói hết, Hạng Dịch Lâm đã ngắt lời, “Anh đến thăm cậu, đêm qua cậu lên cơn đau tim, nằm ở viện này.”
Đại khái là hiểu lầm, cũng không có gì để giải thích, Bùi Ninh gật đầu, chuẩn bị đi lên trên.
“Dịch Lâm.”
Hạng Dịch Lâm và Bùi Ninh đồng thời ngoảnh mặt qua, là mẹ Hạng.
Mẹ Hạng sửng sốt, nhìn Bùi Ninh lại nhìn con trai nhà mình, đột nhiên kích động, rảo bước đến, “Bùi Ninh, rốt cuộc cô muốn làm gì? Cô vẫn không biết xấu hổ sao?”
Nói rồi đi qua nắm lấy cổ áo Bùi Ninh, Hạng Dịch Lâm phản ứng rất nhanh, anh ta kéo Bùi Ninh ra phía sau, ngăn mẹ mình lại: “Mẹ, mẹ làm gì vậy! Đây là bệnh viện!”
Mẹ Hạng mất lý trí, “Mẹ làm gì? Con nói xem mẹ có thể làm gì! Cô ta đã đến tận đây để khiêu khích mẹ, mẹ còn có thể nhịn sao? Mẹ sống từng này tuổi rồi mà chưa thấy qua người phụ nữ nào như vậy, không biết xấu hổ một tí nào! Trước đó mẹ chỉ cho rằng cô ta nói mồm thôi, thật không ngờ rằng cô ta thực sự nghiêm túc!”