Ngày Mai Vẫn Yêu Em - Mộng Tiêu Nhị - Chương 35: Chân tướng 4 năm trước.
Chương 35:
Dịch: Anh Đào
Beta: Cá nhỏ
Thứ năm, Trang Hàm chuyển từ bệnh viện Thượng Hải đến Bắc Kinh, vốn dĩ cô ta không muốn quay lại, mặc dù Diệp Tây Thành và cô ta tuyệt giao có Tưởng Vân Triệu và Diệp Nhuế biết. Nhưng cô ta cảm giác trong lòng như có quỷ, luôn cảm giác tất cả mọi người đều xem mình như trò cười.
Bây giờ cô ta không muốn gặp bất cứ ai, chỉ muốn khép mình lại, tách biệt với thế giới.
Nhưng mẹ cô ta nói: Bố con đang nằm viện ở Bắc Kinh, con lại nằm ở Thượng Hải, mẹ chạy đi chạy lại hai chỗ thân thể không chịu nổi, mẹ cũng không thể chuyển bố con đến Thượng Hải được, đúng không?
Trang Hàm cũng không tùy hứng nữa, chuyển đến bệnh viện bên này.
Không ngờ được rằng buổi trưa lại có một vị khách không mời mà đến, nếu như là trước đây, Trang Hàm sẽ thích thú vui mừng khôn xiết, nhưng hiện tại nhìn thấy người trước mặt, mắt đỏ lên.
Diêu Hi ôm một bó hoa, vô cùng thanh tú.
Cô ta liếc Trang Hàm, từ lúc bước vào cho đến bây giờ, Trang Hàm không buồn nâng mí mắt, cô ta cũng không nghĩ nhiều, tự tay cắt tỉa hoa cắm vào bình: “Ai chọc gì đến cậu, cái tính bướng bỉnh này của cậu không thể thay đổi sao?”
Một lúc sau Trang Hàm vẫn không lên tiếng.
Diêu Hi nhìn ngang: “Diệp Tây Thành vẫn bận việc không đến thăm cậu sao?”
Trang Hàm “hừ” một tiếng.
Diêu Hi vẫn đang tỉa mấy bông hồng trong tay, :”Đừng tức giận nữa, hại thân thể. Cậu cũng đừng trách Diệp Tây Thành, công việc của anh ấy thực sự rất bận hơn nữa bây giờ người ta đã có bạn gái rồi.”
Nói đến đây, cô ta cười, có những lời nên dừng lại ở đây.
Trang Hàm cũng không muốn diễn nữa, “Diêu Hi, giờ tôi mới phát hiện cô đúng là diễn viên thực lực đấy, bố cô nhiều tiền vậy mà không mở một công ty đóng cô vào rồi cho cô debut đóng kịch quả thật là đáng tiếc.”
Động tác cắt tỉa trên tay Diêu Hi dừng lại, trầm tư nhìn Trang Hàm mấy giây, đại khái đã hiểu chuyện gì đang xảy ra, cô ta để kéo và hoa xuống.
Dựa vào bàn cười như không cười với Trang Hàm, “Quá khen rồi.”
Một chút tức giận sau khi bị vạch trần cũng không có.
Vốn dĩ Trang Hàm còn cho rằng cô ta sẽ thẹn quá hóa giận, kết quả lại nghe được một câu giống như “Thời tiết Bắc Kinh hôm nay thật đẹp, gió nhẹ mây bay”
Trang Hàm cũng cười, cười tự giễu, “Tôi đúng là đồ ngốc, đã từng cho rằng cô thật lòng giúp tôi, thay tôi bày mưu tính kế. Hóa ra căn bản cô làm gì có lòng tốt như vậy, cô lợi dụng tôi để đạt được mục đính của chính mình, hóa ra cô cũng thích Diệp Tây Thành.”
Diêu Hi nhất thời không lên tiếng, suy nghĩ một lúc, đoán ra được tám chín phần: “Diệp Tây Thành sớm đã qua thăm cô có đúng không? Biết chuyện cô tìm Bùi Ninh?”