Ngày Mai Vẫn Yêu Em - Mộng Tiêu Nhị - Chương 26: Gặp ở sân bay.
Chương 26:
Dịch: Anh Đào
Beta: Cá nhỏ
Diệp Tây Thành gọi điện thoại lại cho anh rể mình, chững chạc đường hoàng nói: “Vừa nãy đang mở họp, có chuyện gì sao?”
Thiệu Chi Quân: “Cũng không có gì, hôm nay anh bận, cuộc hội nghị của tập đoàn đã nhờ phó giám đốc chủ trì thay.”
Diệp Tây Thành: “Chỉ việc này thôi sao?”
Thiệu Chi Quân: “Ừ.”
Diệp Tây Thành trêu chọc: “Rốt cuộc là anh bận, hay là vết thương bị chị em cào vẫn chưa khỏi?”
Thiệu Chi Quân: “……”
Diệp Tây Thành đưa điếu thuốc vào trong miếng, ấn một cái, lửa vụt sáng.
Trong điện thoại Thiệu Chi Quân cũng nghe thấy tiếng động, “Không phải gần đây cậu cai sao?”
Diệp Tây Thành hít một hơi mới nói: “Tình huống đặc biệt.”
Thiệu Chi Quân cho rằng bên anh đang có khách: “Được, vậy cậu làm việc đi.”
“Đúng rồi, khi nào anh về Bắc Kinh?” Trước khi cúp máy, Diệp Tây Thành nhớ ra hỏi.
Thiệu Chi Quân nghĩ một lúc: “Chắc là cuối tuần, có chuyện gì à?”
Diệp Tây Thành muốn nói chuyện với Thiệu Chi Quân về việc Bùi Ninh sẽ đến công ty đầu tư, đầu tư Hoa Ninh vẫn luôn do Thiệu Chi Quân phụ trách, “Không gấp lắm, đợi cuối tuần gặp nhau rồi nói.”
Kết thúc cuộc gọi, Diệp Tây Thành ném điện thoại lên bàn, đưa tay xoa lưng, lưng vẫn nóng đau rát, loại đau đớn ngược lại làm anh cảm thấy thoải mái không ít.
Bùi Ninh tham gia hội nghị mãi đếin 8 giờ mới kết thúc, cô quay trở lại văn phòng của mình sắp xếp lại các nội dung quan trọng trong cuộc họp ngày hôm nay.
Quy tắc trước đây Diệp Tây Thành đưa ra cho cô chính là gửi tất cả các bản báo cáo tóm tắt vào mail của anh trước 6 giờ, hôm nay cuộc họp bị hoãn, bất kể là vì lý do gì, cô vẫn nhắn tin cho Diệp Tây Thành giải thích: 【Tổng giám đốc, tóm tắt cuộc họp hôm nay sẽ gửi cho anh trước 9 giờ, email công việc sẽ gửi cho anh trước 10 giờ.】
Diệp Tây Thành trả lời vẫn giống như trước, chỉ đơn giản một chữ “ừ”.
Xử lý hết công việc của ngày hôm này, anh cầm điện thoại rời khỏi văn phòng của mình, bên khu thư ký vẫn còn hai người đang tăng ca, “Tổng giám đốc.”
Diệp Tây Thành gật đầu, “Về sớm đi.”
“Dạ.”
Diệp Tây Thành gõ cửa văn phòng trợ lý, “Về nhà thôi.”
Bùi Ninh ngẩng đầu, đập vào mắt chính là cà vạt của anh, đeo cà vạt trang trọng như vậy, có lẽ là tối nay anh có xã giao, cô nói: “Hôm nay em muốn tăng ca, anh đi trước đi.”
Diệp Tây Thành: “Về nhà lại tăng ca.”
Bùi Ninh nhỏ giọng: “Trong nhà không có không khí làm việc như ở văn phòng, hai thư ký đối diện định tăng ca đến đêm khuya, em ở cùng bọn họ.”