Không Để Em Rời Xa ( Full ) - c7. Sợ hãi
Tần Lam cầm một túi bánh từ trong cửa hàng bánh bước ra…Đây là cửa hàng bánh nổi tiếng và lâu đời nhất thành phố này…Hạ Quân Vỹ rất kén ăn và không thích ăn ngọt..nhưng anh lại thích ăn bánh ngọt có vị trà xanh ở tiệm bánh này, bánh ở đây làm không bỏ quá nhiều đường, ăn vào không ngán..Nên khi rãnh rỗi , cách mấy ngày cô sẽ ghé mua cho anh ăn trán miệng sau cơm tối..Vì nơi này cũng tiện đường cô đi học..Nhưng chưa đi được mấy bước thì đã có người chặn lại ngay lối đi..
-” Giản Đình…lâu rồi không gặp?”
Từ Minh nhìn người con gái trước mặt…làm hắn phải bỏ ra biết bao thời gian mới tìm được cô..Từ ngày gặp cô xuất hiện ở của hàng này..Mỗi ngày đúng giờ này hắn lại xuất hiện chờ đợi..hắn có một niềm tin cô sẽ xuất hiện..và hắn đã đợi được rồi…
-” Xin lỗi…anh đang gọi tôi sao?”
Đây là người thứ hai gọi cô cái tên ” Giản Đình ” cô biết đây không phải trùng hợp mà cái tên này có liên quan mật thiết với cô, nhưng bây giờ đối với cô không còn quang trọng nữa rồi..cô không muốn tìm hiểu về nó nữa…Cô không phải là đứa ngốc mà không hiểu, nếu những người thân họ biết nghĩ đến cô, thì hơn một năm qua sao không ai tìm kiếm cô…Bây giờ xã hội rất tiên tiến muốn tìm một người không phải là khó, báo chí các phương tiện truyền thông hàng ngày vẫn liên tục cập nhật tin tức..huống gì cô vẫn sống trong thành phố này…Nói Hạ Quân Vỹ, một lòng yêu thương, anh rất sợ cô tìm được kí ức nhưng anh cũng rất mâu thuẫn, vẫn cho cô tự do sử dụng các phương tiện công nghệ bình thường, hàng ngày vẫn đi học, chỉ những điều đơn giản vậy thôi..nếu có ai đăng đàn tìm kiếm , thì cô đã biết được..Bây giờ cô chỉ muốn yên phận sống hạnh phúc với anh mà thôi..ngoài ra, cô không muốn gì nữa….
Từ Minh cau mày, đôi mắt đăm chiêu nhìn chằm chăm vào người trước mắt…Hắn bật cười, giọng nói đầy vẻ quyến rũ…
-” Haha…Giản Đình em sao vậy? tên mình mà cũng không nhớ, em đang giỡn với anh à? “
Chân hắn không yên phận bước lại càng gần cô, càng nhìn gần khuôn mặt xinh đẹp càng khiến hắn mê luyến, hắn còn ngửi được mùi thơm hoa hồng nhẹ nhàng tỏa ra từ cơ thể cô, làm cả người hắn nóng ran..Không biết vì sao? tự nhiên nhìn người đàn ông trước mắt khiến cô cảm thấy ác cảm từ hắn khiến cô cảm thấy sợ, cảm giác hắn rất nguy hiểm, nhất là ánh mắt của hắn khi nhìn cô bộc lộ rõ dâm tà, làm cô không thoải mái, giống như ánh mắt đó đang bốc trần từng mảnh vải trên người cô..Cô cảnh giác thụt lùi ra sau vài bước, khuôn mặt đanh lại, giọng nói cũng trở nên lạnh lùng xa cách..
-” Xin lỗi tôi không phải tên Lâm Giản Đình..mà tôi cũng không biết anh là ai cả..Phiền anh tránh đường “
Nhìn vào đôi mắt to tròn không một tia rợn sóng, hắn cảm nhận cô thật sự không nhớ hắn, trong mắt cũng không có một tia hận ý, nếu cô còn nhớ chuyện đó bây giờ gặp hắn cô phải căm hận..mà vẻ mặt bây giờ là hốt hoảng, phòng bị, sợ sệt…chẳng lẽ cô bị mất trí nhớ..Mắt dài híp lại, Từ Minh nhếch môi, mắt lóe lên một tia sáng nhưng rất nhanh được thay thế vẻ mặt đau lòng…nắm chặt tay Tần Lam..
-” Giản Đình..Giản Đình..em quên anh rồi sao? Anh chính là chồng chưa cưới của em…Giản Đình em bị làm sao vậy….Giản Đình….em có biết anh rất nhớ em không?”