Khác Biệt: Huy Chương | Lan Kiếm Tử Sắc - Chương 6: Tạm biệt
TEL AVIV, ISRAEL
Sally đang chuẩn bị đồ dùng của mình để trở lại trường học, ngày mai là đầu tuần và trước đó cô còn có vài đơn hàng cần giao. Bà Murphy ở gần ngã rẽ có gọi một suất shakshouka¹ cỡ lớn để làm bữa sáng cho cả nhà. Rabbi² Levi Siegel – người đang ở một mình trong căn nhà nhỏ gần Hội đường – đã gọi một suất ăn sáng toàn rau củ. Cụ Oliva Grande với mái tóc bạc không sót một sợi, những chiếc răng cửa đã rụng đi hoàn toàn không thể tiêu thụ thức ăn như một người trưởng thành khỏe mạnh, cô cháu gái năm tuổi đã gọi hai phần cháo cá để hai bà cháu có thể cùng nhau dùng bữa. Lúc cô bé gọi điện cho cô, dù không được để tâm lắm nhưng cô bé vẫn nói không ngừng về lý do cô bé muốn ăn cháo cá và về hàm răng đang rụng dần của cụ Olivia.
Sally gói các phần ăn vào những hộp bã mía, chia vào từng túi nhựa. Cô gái nhỏ với dáng người ốm o tay xách nách mang những cái túi bước ra khỏi cửa quán. Cô đặt toàn bộ chúng vào giỏ của chiếc xe đạp cũ kỹ, rỉ sét – phương tiện di chuyển duy nhất trong nhà cô ngoại trừ chân người. Bà ngoại Arella đang nấu ăn, giao xong hàng về là vừa kịp giờ cao điểm, cô sẽ có thể vào phụ bà bán quán.
Cô đạp xe trên đường phố dần đông bóng người. Cô sống ở một khu nhỏ, con đường ở đây eo hẹp, gồ ghề, hoàn toàn khác xa với cung đường to lớn nơi phố xa ngoài kia. Cô rẽ vào một con hẻm chật chội trong khu, đạp xe đến cuối đường. Một căn nhà được xây chen chúc ở ngõ cụt với cánh cửa gỗ cũ mục, bản lề cửa sổ dường như sắp rớt xuống đất, tường nhà còn chẳng được sơn màu đàng hoàng mà chỉ được quét xi măng một cách cẩu thả. Sally xuống xe, đưa tay gõ cửa trong khi đang lo sợ nó sẽ rơi xuống.
– Ra liền, ra liền! Ế!
Ba cậu nhóc đội trên đầu những chiếc nón Kippah³, một đứa màu đỏ, một đứa màu xanh dương, một đứa màu đen. Ba đứa nhóc khi vừa thấy cô đã trợn tròn mắt, chúng chau mày, thằng bé cao nhất bước tới:
– Là chị à?
Chúng biết cô. Rõ ràng. Thông qua những lời đồn đó.
Cậu nhóc thấp bé nhất – đội nón đỏ – trốn đằng sau lưng anh nó, nhìn chăm chăm vào cô. Thằng bé còn lại – đội nón xanh dương – gọi vọng vào trong nhà:
– Bà! Ông! Có người lạ!
Chưa đầy mười giây, cặp vợ chồng già Murphy đã đến trước cửa. Bà Murphy thì đẩy ba đứa cháu vào trong nhà, ông Murphy thì chống hông, khó chịu bảo với vợ:
– Gái⁴ à! Em mua đồ ở đó à?
Bà Murphy vội búi tóc, vội đáp:
– Vâng, có sao đâu chứ! Quán đấy bán ngon lắm!
Vừa dứt câu bà ấy đã vội ra nhận thức ăn từ tay cô.
– Cảm ơn cháu nhiều lắm, gái!
Sally chỉ gật đầu. Bà ấy thanh toán tiền và cô nhanh chóng rời đi. Sẽ không hay lắm nếu tiếp tục nán lại ở nơi có những ánh mắt phán xét chĩa về phía mình.
Sally rời khỏi con hẻm, rời khỏi khu. Cô hướng tới một Hội đường Do Thái giáo⁵ gần đó. Chuyển sang một làn đường mới, cô cảm nhận rõ được sự khác biệt. Nó không gồ ghề, chật hẹp khó đi như con đường ở khu, nó phẳng, sạch, rộng rãi gấp ba lần.