Khác Biệt: Huy Chương | Lan Kiếm Tử Sắc - Chương 5: Vì người thân yêu nhất
TEL AVIV, ISRAEL
Sally đứng trước cổng nhà. Thực ra, nhìn từ ngoài vào thì nó chẳng khác gì một quán ăn. Nhưng… nó vốn là vậy mà. Cô và bà đã cùng nhau sống tại cái quán nhỏ này, cho đến khi cô chính thức đi học tại EMIS. Quán bà cô nổi tiếng trong khu bởi những món ăn ngon chuẩn Kosher. Nó đã có tuổi thọ hơn bốn mươi năm. Nhìn vẻ ngoài đơn sơ của nó là rõ.
Khi Sally vẫn còn ở đây, cô bé nhớ như in, sáng nào hai bà cháu cũng thức dậy từ lúc sáng sớm – khi bầu trời vẫn còn tối đen – để chuẩn bị mẻ thức ăn để bán. Cô vẫn nhớ những lúc hai bà cháu cùng nhau nhào bột làm bánh mì, nhớ những khi bà ngoại tận tình chỉ cô cách làm món falafel¹.
Sally vào trong nhà với sự chào đón của bà ngoại Arella. Hai bà cháu dành cả buổi sáng để cùng nhau bán, cùng nhau trò chuyện. Đến lúc khách hàng đi hết cũng đã gần trưa. Cô và bà lại lần nữa lao vào trong bếp, nấu bữa trưa cho cả hai. Trong bữa ăn, cô và bà nói chuyện không ngớt, đôi khi, tiếng ho của bà lại phát ra.
Vừa ăn xong, cô và bà ngoại đã vội đi rửa mớ chén bát kia, họ còn có khách vào buổi chiều nữa. Bà Arella gắng gượng để rửa được một lúc thì cơn ho đã khiến đứa cháu gái phải ép bà đi nghỉ ngơi.
Sally trở về phòng ngủ sau khi đã xong việc, cô cẩn thận cởi bỏ búi tóc để bà ngoại có thể cảm thấy dễ chịu hơn. Bà ấy ngủ rồi.
Sally dành toàn bộ sự yên lặng để vỗ về cho giấc ngủ cho bà ngoại, cô bé ra khỏi phòng cùng số sách vở của mình. Cô muốn dành ra buổi trưa hôm nay để ôn tập, vòng thi trực tuyến đó sắp đến rồi. Còn nhiều vòng trong nữa, cô phải thắng để có tiền, tiền trị bệnh cho bà.
Bà ngoại cô – bà Arella – là một người mắc bệnh ung thư phổi. Bà được chẩn đoán mắc căn bệnh chỉ mới cách đây nửa tháng. Rất may, khối u chỉ đang ở giai đoạn đầu, hoàn toàn có thể loại bỏ bằng việc phẫu thuật. Nhưng khó khăn quá! Nhà cô không đủ điều kiện để chi trả cho một ca phẫu thuật như vậy. Từ lúc biết tin, Sally lại càng kỳ vọng hơn vào vòng thi đó. Chỉ cần thắng giải, cô sẽ có đủ tiền chạy chữa cho bà.
Sally học suốt cả buổi trưa, cô tập trung đến nỗi quên cả việc uống nước. Chỉ đến khi tiếng reo của đồng hồ vang lên, cô mới buông bút.
Ba giờ chiều, giờ bán hàng lại đến. Sally rón rén đi về phía phòng, khẽ nhìn vào trong. Bà cô vẫn còn đang ngủ. Cô bé rời khỏi đó, ra mở cổng quán. Buổi chiều chủ nhật thường khá vắng vẻ. Có lẽ, lúc này đây, những gia đình khác đang quây quần bên nhau.
Sally bày biện bàn ghế, vào bếp chuẩn bị các món ăn. Cô chỉ vừa chạm vào khay thức ăn thì có tiếng trẻ con gọi:
– Bà Ade… Ade ơi!
Một bé gái chừng mười tám tháng vào quán bằng những bước chân lon ton. Cô bé có khuôn mặt nhỏ xíu, chiếc má bánh bao phụng phịu, làn da ngăm đen, mái tóc xoăn xù được buộc thành chùm nhỏ đong đưa theo từng bước đi xiêu vẹo của cô bé. Theo sau bé con đó là một người đàn bà gầy nhom, tay cầm một miếng bánh nhỏ xíu. Bà ấy dừng lại ngay trước cổng quán, gọi lớn đứa bé kia:
– Từ từ thôi, Bé Xíu!
Bé con kia thì vẫn chạy lon ton, mặc cho bản thân đã bao lần suýt ngã vì va vào bàn ghế. Bé gái đó chạy đến quầy, đôi mắt láo liên nhìn xung quanh, miệng gọi: