Khác Biệt: Huy Chương | Lan Kiếm Tử Sắc - Chương 2: Có người gọi cửa
TEL AVIV, ISRAEL
Cô cứ mãi suy nghĩ về cuộc thi đó, Super Intelligence Tel Aviv. Nó cũng rất thú vị. Với năng lực của mình, cô tự tin sẽ chiến thắng cuộc thi đó. Nó vốn chỉ là một cuộc thi cấp Quận. Điều cô quan tâm sau cùng cũng chỉ là số tiền thưởng, 500 shekels cho vòng loại, chưa kể còn sẽ có thêm phần thưởng của nhà trường, quà cáp thầy cô, bạn bè sẽ gửi tặng, nếu cô chiến thắng.
Theo tờ giấy kia, cuộc thi sẽ bắt đầu nhận thi sinh kể từ chủ nhật tuần này, vậy thì sau khi về thăm bà, cô có thể đến mượn máy tính của nhà trường để đăng ký. Đang tính toán trong đầu, Sally bỗng bị giáng cho một cái tát vào sau đầu, nó không quá mạnh nhưng đủ khiến cô cảm thấy choáng váng.
– À há! Con nhỏ kia, ăn uống mà ngẩn người ra thế à?
Là tên Obed. Cô thề, trần đời cô chưa gặp thằng nào vừa nhây lại khốn như thằng này. Chưa một ngày nào nó để cái đầu cô yên, không vò cũng cốc cho vài cốc.
– A!
Cô nhăn mày khó chịu, đưa tay xoa xoa đầu. Quay mặt sang phía Charlotte, cô nàng đã đi đâu mất trong lúc cô vẫn còn đang suy tư, đĩa ăn của cô bạn vẫn còn đó. Vậy nên tên này mới dám lộng hành như thế, nếu có Charlotte ở đây, hắn đời nào dám ra tay, có khi còn bị Charlotte xử đẹp.
– Sao đây? Một đứa mọt sách như bé con đây có ý định tham gia không? Cái cuộc thi gì đó đó.
Tên đó hỏi, trăm phần trăm là để mang ra làm trò cười. Sally cũng chẳng bận tâm, lờ hắn đi và tiếp tục ăn trưa. Obed vẫn không ngừng, hắn tiếp tục dùng tay đẩy đẩy ghế làm khó Sally. Người cô lắc lư như một con lật đật.
– Ê, ê. Mày giống lật đật thật đấy.
Obed khoái chí. Hắn tiếp tục đẩy mặc cho Sally cọc cằn lên tiếng:
– Thôi đi. Khùng à?
Cô dùng cả hai tay giữ chặt lấy mặt bàn, ngăn cho người mình không rung lắc theo chiếc ghế. Nhà ăn ồn ào, dường như không ai để ý đến cô. Charlotte cũng đi mất rồi. Sally cố gắng dùng tay giữ chặt, nhưng cô giữ càng chặt tên đó càng lắc mạnh. Bỗng, một giọng nói trầm khiến tên đó dừng hẳn lại, im phăng phắc, sợ hãi nhìn ra ô cửa sổ cách đó không xa.
– Em kia dừng lại.
Giọng nói dõng dạc của thầy hiệu trưởng Schneiderman làm cả phòng ăn im re, không một tiếng động. Cả trăm cặp mắt ở đó quay lại nhìn cô và hắn. Họ chứng kiến được cảnh Obed một tay đẩy ghế, một tay nắm lấy đầu Sally lắc lắc, còn Sally thì gắng sức bám víu lấy chiếc bàn.
– Bỏ bạn ấy ra.
Thầy Samuel Schneiderman giận dữ bước vào nhà ăn. Cái đầu hói của thầy vẫn bóng loáng như mọi khi, chỉ còn một chút tóc sau gáy. Khuôn mặt tròn của thầy đỏ bừng bừng. Cặp kính tròn thầy đeo cứ xệ xệ xuống, trông cũng tri thức nhưng lại tức cười hơn nhiều. Thầy đến ngay bàn của cô. Tên Obed đã sợ co rúm người, hắn buông cái ghế tội nghiệp ra, hai tay nắm chặt lấy nhau, chân bước lùi về phía sau. Sally như vừa thoát nạn, cô vội vã bám chặt lấy chiếc ghế, giữ thăng bằng cho khỏi ngã. Mái tóc nâu ngắn của cô trở nên thật bù xù vì tác động của tên bắt nạt.