Khác Biệt: Huy Chương | Lan Kiếm Tử Sắc - Chương 17: Gặp mặt
Aurefloria không chần chừ, lao tới chộp lấy tay của Serpens, phấn khích nói liên tù tì:
– Pensy biết gì hôn? Trời ạ! Em không ngờ luôn á. Em sắp được cùng ba mẹ đi dự lễ khánh thành nhà máy. Không phải nhà máy bình thường đâu nha. Là nhà máy sản xuất tàu vũ trụ. Có ba anh ở đó luôn á! Anh biết sao hôn? Hôm đó ba nè, mẹ nè, anh trai nè,… – Cô ấy vừa xòe bàn tay ra, vừa đếm coi có bao nhiêu người trong nhà mình sẽ tham dự rồi hưng phấn reo lên. – Pensy cũng đến đó nữa. Yeahhhh!
Chẳng nói chẳng rằng, cô ấy nhảy cẫng lên, làm nữ vệ sĩ đằng sau phải vội vàng túm váy con bé lại cho khỏi tốc.
– Ờm…
Serpens mặt mũi méo xệch. Con bé này ngày thường trước mặt phụ huynh có bao giờ… tăng động thế này đâu. Coi bộ cũng nhiều mặt quá!
Anh hắng giọng:
– Hèm! Ý tứ coi!
Aurefloria mắt mở to, chợt nhận ra gì đó, con bé nhìn khắp người rồi cười hì hì:
– Hì hì! Tại em vui quá á! – Cô ấy cười. Nhìn qua sẽ chẳng ai nghĩ rằng đây là con cái nhà tỷ phú.
Serpens không đoái hoài tới cô ấy nữa. Anh đã quá quen con người tính tình quái gở này rồi.
– Oái! Pensy đi đâu dọ? – Vẫn luôn là chất giọng cố tỏ vẻ dễ thương trước người mình thích.
Serpens đáp như sợ tốn nước bọt:
– Ăn sáng.
Aurefloria, mặt mũi tươi tắn, ríu rít bên tai anh:
– Ừmmm… Dị hỏ? Ăn món gì đây taaaa… – Con bé đứng đó, đưa tay lên má, mắt nhắm lại, miệng cười tủm tỉm, người đung đưa không ngừng. Cô ấy đang chọn món trong đầu.
Cô vệ sĩ đứng bên cạnh cười khổ, ra hiệu cho anh cứ đi chuẩn bị đi. Serpens hiểu ý, rời đi ngay sau đó.
Serpens và Aurefloria đi ăn ở một quán ăn nhỏ gần nhà. Đó là ý tưởng của Aurefloria. Con bé nói rằng đôi khi tận hưởng những điều bình thường lại rất có ý nghĩa. Anh không quan tâm cho lắm. Tận hưởng hay không, cũng không khác gì nhau cả, đều sẽ qua đi và chấm hết.
Serpens dễ dàng làm theo lời con bé, không phải vì anh có ý hay tình cảm nam nữ gì, mà chẳng qua vì hai bên gia đình làm ăn gắn bó khá khăn khít, đều là tập đoàn gia tộc cả, hai đứa cũng đã quen biết nhau từ lúc bé tí tẹo nên nhường một chút cũng không to tát gì.
– Ừmmmm… Món châu Á được hông anhh? – Mặc dù được sinh ra và lớn lên trong một gia đình quyền quý, nhưng Aurefloria lại thích bắt chước chất giọng đặc trưng của những vùng quê miền nam nước Mỹ. Đơn giản chỉ vì cô ấy thấy nói vậy dễ thương hơn.
Serpens gật gật đầu, thuận theo ý Aurefloria. Xuyên suốt bữa sáng, anh chỉ chăm chú vào phần ăn của mình trong khi cô ấy cứ không ngừng kể cho anh nghe những câu chuyện từ trên trời xuống dưới đất, thao thao bất tuyệt không ngưng.
– Về!
– Được thôi Pensy!
Cô ấy vui vẻ đi theo anh về nhà. Tới cổng, Serpens quay lại, nhìn cô gái đầy khó hiểu.