Khác Biệt: Huy Chương | Lan Kiếm Tử Sắc - Chương 16: Một nơi khác
TEL AVIV, ISRAEL
Nhìn bóng dáng bé nhỏ của con bé chơ vơ giữa dòng người. Sally đứng như trời trồng. Vậy là lại một người mất mẹ.
Sally cũng chỉ là một đứa nhóc không hơn không kém. Cuối cùng, cô chỉ có thể đưa cho nó một hộp sữa và dẫn nó đến trước một trại trẻ mồ côi. Còn lại, con bé phải tự lo thôi.
Cũng đã được một khoảng thời gian dài cô tham gia cuộc thi rồi. Giờ cũng đã lấy được tư cách tham gia vòng thi Quốc tế, còn nửa tháng nữa để cô bé tạm biệt nơi này và bay sang Los Angeles để thi.
– Nhanh thật! – Cô bé ngước nhìn bầu trời xanh trong từ ban công lớp học.
Đồ dùng sinh hoạt cô bé sắp mang đi đã được nhà trường hỗ trợ phần nào. Cũng là nhờ mấy nhà tài trợ tốt bụng thương tình gửi tiền cho. Mặc dù vì thế mà cô cứ bị tên Obed nói là ăn bám. Nhưng cũng chả quan trọng. Vấn đề nan giải nhất bây giờ, không phải mấy lời đàm tiếu linh tinh, mà là bà của cô. Bà ngoại già yếu dạo này rất hay đổ bệnh. Cô không thể an tâm đi xa, nhỡ đâu bà có mệnh hệ gì, cô chẳng thể tưởng tượng nỗi.
Ánh trăng ôm trọn lấy một gương mặt bé nhỏ. Trời đã tối rồi. Bà ngoại và Sally ngồi cùng nhau ăn bữa tối. Cái khu ổ chuột ọp ẹp này lại cúp điện, cả khu lại đua nhau đốt nến, bưng cả bàn ăn ra sân, nhà nào không có sân thì lấn ra cả mặt đường đất đầy rác và bùn. Đối với những kẻ nghèo khổ, có ăn và sống qua ngày là may rồi. Ai lại quan tâm đường đi có sạch hay không. Kể cả lao công cũng chẳng màng cái khu nhà nát tươm này.
– Trăng lên cao quá!
Sally kéo ghế ngồi lại sau ngoại, đấm bóp, xoa nắn vai cho ngoại.
– Nào cháu đi thi? – Giọng của bà vẫn dịu dàng và yêu thương như thế. Đôi tay nhuốm màu cuộc đời của bà lặng lẽ vuốt ve mu bàn tay cô bé. – Cần mua gì nữa hông?
Lòng cô bé thắt lại.
– Con mua hết rồi ngoại! Nhà trường phụ con nhiều rồi. Ngoại không cần lo đâu hen!
Cô bé không kiềm lại được, chẳng còn bao nhiêu ngày nữa là phải xa ngoại, cô ôm chầm bà từ phía sau.
– Ngoại nè… – Giọng của cô bé khe khẽ. – Xa con, ngoại có buồn không?
Ngớ ngẩn thật ha! Ai đời lại đi hỏi câu này. Cô bé cảm thấy có thể tự giễu mình cả ngày.
Cô bé nghe thấy tiếng ngoại cười khúc khích.
– Chúa ơi! Lại vớ vẩn. Có chứ sao không…
Nói rồi hai bà cháu ôm nhau cười khúc khích. Sally lâu lắm rồi mới được ôm bà mà cười vui thế này. Nhưng mà, có thật là vui không khi chỉ còn chẳng bao lâu nữa. Chẳng bao lâu nữa… Trớ trêu thật mà!
– Từ giờ con cứ yên tâm! Cô sẽ lo cho bà đầy đủ mà. – Bác gái đứng tuổi có gương mặt phúc hậu tươi cười nói với Sally.
Nhờ có số tiền trợ cấp cũng như hỗ trợ của các nhà hảo tâm, cô bé đã thành công tìm được một nơi lý tưởng để gửi gắm bà ngoại trong khoảng thời gian mình đi xa. Dù không đến mức sang trọng nhưng nó đủ để đảm bảo tính mạng của bà ngoại cô bé không bị đe dọa, nếu cái người có tên “Chúa trời” không tiếp tục thử thách cô.