Khác Biệt: Huy Chương | Lan Kiếm Tử Sắc - Chương 10: Đã bao lâu rồi...
TEL AVIV, ISRAEL
Thấm thoát thoi đưa. Mới đó đã tròn mười ba năm kể từ ngày ba mẹ rời bỏ cô để đến nơi phồn hoa xứ người. Đã tròn mười ba năm kể từ ngày cô bị gắn mác “đứa con của ả đàn bà ngu ngốc”. Đã mười ba năm kể từ ngày cô được sinh ra. Hôm nay là sinh nhật của Sally. Ngày 29 tháng chín. Bây giờ cô mới thực sự mười ba tuổi.
Đó là một ngày đẹp trời với ánh sáng đầy sức sống chiếu rọi muôn nơi, ký túc xá nữ vẫn ồn ào như mọi ngày. Mọi công việc sinh hoạt vẫn diễn ra như thường lệ. Charlotte đã ra ngoài từ sớm, chỉ còn một mình Sally ở trong phòng. Kể từ lúc bị nhóm Yazhen đánh hội đồng đến giờ cũng đã được gần một tháng, những vết thương đó đã lành nhưng cô bé vẫn còn ám ảnh. May sao đầu tuần này Sally lên nhận thưởng cho thành tích ở Super Intelligence Tel Aviv không gặp bất cứ rắc rối gì, nhóm họ cũng không gây sự với cô. Sally cảm thấy nhẹ nhõm phần nào. Hôm nay cô bé vẫn như bình thường. Không háo hức. Không váy vóc. Không bánh kem. Không quà cáp. Không sinh nhật. Cô đã không còn ăn mừng dịp này từ năm lên bốn, kể từ khi ba mẹ ngưng gửi tiền về cho bà và cô trang trải. Số tiền ít ỏi đó bốc hơi chỉ bằng một tin nhắn mẹ cô gửi cho bà. Và cứ thế, cô và ba mẹ cứ như bạn qua thư bình thường, hàng tháng là những bức ảnh về cuộc sống nơi đất khách được gửi về, chúng giống như lời thông báo: “Ba mẹ vẫn còn sống”. Ngoài ra, chẳng có chút gì là tình cảm, là huyết thống ruột rà. Nghĩ mà nực cười. Cô tự hỏi liệu họ có còn nhớ ngày tháng năm sinh, màu mắt, màu tóc của con gái mình hay đơn giản hơn là họ và tên. Sally tự nhắc lòng: họ sẽ chẳng nhớ đâu. Chỉ chín tiếng sau khi cô sinh ra, sáu giờ tối hôm đó, hai người họ đã trốn khỏi bệnh viện, mang theo tất cả số tiền mà ngoại cô đã tích góp, dành dụm, không dám ăn, không dám mặc để chăm lo cho đứa cháu mới chào đời và cô con gái vừa lên chức mẹ. Bà Arella đã khóc đến cạn nước mắt vì lo cho đứa con trời đánh, vì sợ sẽ không thể chăm lo cho cháu mình. Hai người họ đi, đến cái tên cho con mình còn chẳng thèm đặt. Chính bà ngoại Arella là người đã nghĩ ra cái tên đó cho cô – Sally Amelina Torres. Quá đáng hơn, họ còn chẳng buồn hỏi tên của cô, bà ngoại phải đích thân gọi điện cho họ để nói về chuyện cái tên. Suốt mười ba năm họ đi nước ngoài, bà đã gửi ảnh cô cho họ tổng cộng chín lần. Dám chắc họ thậm chí còn không xem hết số ảnh đó. Cô tự thấy tủi cho số phận mình.
Hôm nay Sally đến lớp sớm hơn bình thường. Cô bé muốn tranh thủ đọc vài trang sách trước khi bắt đầu giờ học. Vốn dĩ sẽ chẳng có chuyện gì nếu tên Obed không đến gây chuyện:
– Uầy! Tao mà là cuốn sách chắc tao đã chết từ lúc mày động vào. Kinh tởm thật chứ! – Mặt nó khinh khỉnh nhìn Sally.
Cô bé không nói gì, mặc kệ nó và tiếp tục đọc sách. Obed đỏ cả mặt. Nó vẫn còn cay cú vì tháng trước bị cô tát cho tưởng chừng như lệch cả hàm. Lần này lại tiếp tục bị ngó lơ không thương tiếc, nó sôi máu, đập mạnh tay xuống bàn, hất văng cuốn sách trên tay cô bé:
– Mày khinh tao đó hả?
Sally bị nó dọa cho giật bắn mình. Cô bé nhảy vội ra xa, nhặt cuốn sách lên, lườm lại nó. Obed giận hơn nữa. Nó cảm thấy bị sỉ nhục. Đời đời ai lại im thin thít để người ta làm trận làm thượng thế kia. Nó sấn sổ giật ngược cổ áo cô bé. Sally ngã sõng soài. Cô cố gắng đẩy nó ra xa nhưng thật khó khi nó vốn đã khỏe hơn. Nhưng có vẻ thế giới thương xót cô, Charlotte bước vào. Vừa nhìn thấy cô nàng, Obed đã vội vã thả cô ra. Charlotte nhanh chóng chạy đến đỡ Sally dậy, không quên trách móc Obed: