Khác Biệt: Huy Chương | Lan Kiếm Tử Sắc - Chương 1: Biết về một cuộc thi
TEL AVIV, ISRAEL
Trường phổ thông nội trú quốc tế EMIS, rất lấy làm tự hào khi nói rằng đây là một trong những trường cấp ba tầm cỡ tại cái Quận nô nức Tel Aviv này. Một ngôi trường với các học sinh đến từ hàng chục quốc gia trên thế giới tất nhiên sẽ không thuộc dạng tầm thường.
Ký túc xá nữ, thành thật mà nói thì đây là nơi ta có thể nghe được hàng chục ngôn ngữ được nói một cách ồn ào, lẫn lộn với nhau bởi cả trăm con người chỉ trong vòng năm phút ngắn ngủi. Ai cũng phải công nhận, những con người tại cái khu này có khả năng nói nhiều gấp chục lần những thanh niên tại ký túc xá nam trong trường.
Đó là một buổi sáng thứ tư với bầu trời đầy nắng, các phòng trong ký túc xá bắt đầu có những tiếng động đầu tiên trong ngày. Phòng số 29, lầu ba, không thể nào hãnh diện hơn khi nói rằng đây là căn phòng có những âm thanh dễ nghe nhất. Đó là một tiếng hát trong trẻo có thể nhanh chóng lấy lòng người nghe trong chốc lát. Charlotte Harvey, chủ nhân của giọng hát đó là một cô học sinh người Pháp lớp 10D. Cô nàng thật sự xinh đẹp với vóc dáng chuẩn chỉnh, gương mặt thanh thoát, mái tóc thẳng màu nâu nhàn nhạt và đặc biệt là một nụ cười khiến bao anh chàng trong trường ngây ngất. Chính vì lẽ đó, trong khi các cô bạn cùng trường có khi còn đang mong ngóng đợi chờ một mối tình gà bông nhưng kiếm mãi không xong, thì Charlotte đã mệt mỏi bởi sự theo đuổi của sáu cậu bạn trong khối.
Như thường lệ, Charlotte thức dậy từ sớm, chuẩn bị cho một ngày đi học tràn đầy năng lượng. Cô nàng với vẻ ngoài tươi tắn đi khắp phòng với những nốt nhạc trên môi. Cứ tưởng tiếng hát đó sẽ đánh thức người bạn cùng phòng, nhưng không, nó chẳng thể làm thế vì người đó đã tỉnh ngủ trước khi giọng ca đó được cất lên. Cô bạn nhỏ đó đang ngồi khom lưng trên tầng dưới của chiếc giường hai tầng. Sally Amelina Torres, mắt liên tục dõi theo từng dòng chữ trên trang sách trong khi tay phải nhanh nhẹn ghi chú. Hành động của cô bạn nhỏ cứ thế miệt mài cho đến khi tiếng gọi của Charlotte khiến cô giật nảy mình:
– Nhanh. Nhanh. Torres.
Cô nhanh tay gập cuốn sách lại, kẹp luôn cây bút bi vào trong đó. Sally mau lẹ nhảy khỏi giường, bỏ nhanh cuốn sách vừa đọc vào trong cặp. Con bé không đoái hoài đến Charlotte mà chạy ngay đến giá treo đồ. Charlotte đã chuẩn bị xong từ trước, cô nàng rời khỏi phòng, đứng ngay trước cửa đợi trong khi Sally ở trong đó thay quần áo. Không mất nhiều thời gian, Sally đã xuất hiện trước cửa với một vẻ ngoài tươm tất.
– Đi thôi! Đi thôi!
Charlotte hối thúc, tay vỗ vỗ vai của Sally một cách vội vã. Hai người đi cùng nhau đến nhà ăn của trường. Suốt quãng đường, Charlotte lúc thì ríu rít kể đủ thứ chuyện, lúc lại ngân nga vài câu hát. Trái ngược hoàn toàn là Sally, con bé chỉ im im đi bên cạnh, mắt dán chặt vào cuốn sách trên tay. Nó như là một phản xạ có điều kiện của cô, chẳng cần nhìn đường vẫn đi đứng an toàn.
Khu nhà ăn trở nên đông đúc bởi cả trăm con người. Sally và Charlotte đi đến quầy thức ăn, mỗi người lấy cho mình một phần rồi đến một bàn trong góc phòng mà ngồi. Giữa đám đông thế này mới thấy rõ, Sally hoàn toàn lọt thỏm trong biển người. Vốn dĩ đã học vượt cấp tận hai năm, lại thêm cái chiều cao khiêm tốn chỉ tầm một mét năm lăm, thân hình có chút gầy đã khiến cô gái mười ba tuổi này trông chẳng khác gì con kiến giữa đàn voi. Cô vừa ăn, vừa đọc sách, mặc kệ người bạn cùng phòng hơn tuổi đang cố gắng bắt chuyện.